“Dù thế nào em vẫn mong được sống”

TRI THỨC SỐNG

“Dù thế nào em vẫn mong được sống”

Đó là ước mơ của chàng trai có một cuộc đời bất hạnh. Mẹ bỏ đi, bố mất, không những thế, tai nạn còn cướp đi 82% sức khỏe của bản thân. Nằm liệt một chỗ, cậu vẫn mong từng ngày được sống.

Phải nói cuộc đời của em Trần Văn Ánh (SN 1994), thôn Ngư Thôn, xã Thăng Long, huyện Nông Cống (Thanh Hóa) là cả một chuỗi ngày dài bất hạnh.

Ngay khi em còn nhỏ, cái nghèo đã khiến người mẹ rời xa ba bố con em mà bỏ đi. Không thể một mình nuôi các con, 5 năm sau ngày vợ bỏ đi, bố Ánh đã đi bước nữa. Nhưng cũng chỉ được 2 năm sau khi sinh thêm một em gái cùng mẹ kế thì bố em qua đời với căn bệnh ung thư quái ác. Một thời gian sau, không chịu nổi cảnh sống éo le. Người mẹ kế của em bỗng nhiên mắc bệnh điên dại rồi cũng bỏ đi biệt tích.

Anh em Ánh được người bác ruột mang về cưu mang. Cả 3 anh em lớn lên trong đói nghèo cơ cực. Đói nghèo đã khiến các em không được học hành đến nơi đến chốn. Ánh cùng người anh đã phải bỏ học khi chỉ mới qua ngưỡng cấp II để đi làm thuê mưu sinh. Cố lắm, người bác mới để cho cô em út Trần Thị Thương theo đuổi con chữ cho đến bây giờ. Hiện Thương đã học lớp 9.

 Sau tai nạn, Ánh mất đi 82 % sức khỏe

Sau tai nạn, Ánh mất đi 82 % sức khỏe

Tưởng cuộc đời như thế với em đã quá nhiều bất hạnh. Nhưng không dừng lại ở đó, năm ngoái trong một lần đi làm về muộn. Trời nhá nhem tối, Ánh đã đâm vào chiếc ô tô đậu ven đường. Lần tai nạn ấy dường như đã cướp đi cuộc đời của em. Hai lần cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hoá và Bệnh viện 103 Hà Nội, Ánh đã trải qua những thời khắc chết đi sống lại.

Cuối cùng thì em vẫn may mắn thoát khỏi tử thần nhưng đôi chân của em thì không còn đi lại được, một mắt cũng bị hỏng, sức khỏe của em mất 82%. Gần 1 năm nằm liệt một chỗ, những vết thương toàn thân đã làm người em biến dạng và hiện tại vết thương gãy xương đùi thì liên tục âm ỉ chảy máu.

Không có tiền, Ánh đành phải về nằm điều trị tại nhà. Trong căn nhà cấp bốn tồi tàn, tối tăm, không một vật dụng gì giá trị ngoài chiếc giường cũ kỹ. Trong góc nhà, ông Trần Văn Tuyết (người bác ruột đã cưu mang từ khi anh em Ánh không còn bố mẹ) tận tụi bón cho đứa cháu từng thìa cháo. Đã gần 70 tuổi, cuộc sống gia đình chỉ trông chờ vào mấy sào ruộng vậy mà khi Ánh bị tai nạn, cả ông và vợ đã phải chạy khắp nơi vay mượn rồi cắm cả căn nhà này để có tiền cứu Ánh sống trở lại. Tiền hết, tật vẫn mang, vợ chồng ông Tuyết dường như đã bất lực khi người cháu vẫn chỉ nằm một chỗ với những vết thương mỗi ngày lở loét.

 Sau tai nạn, Ánh mất đi 82 % sức khỏe

Dù sống chung với đau đớn bệnh tật, em vẫn mong được sống, được chữa bệnh để trả ơn người bác đã cưu mang em 

Lén lau đi những giọt nước mắt đang chực trào, người đàn ông còm cõi già nua một đời nghèo khổ ấy cho biết: “Khi cháu Ánh bị tai nạn gia đình đã vay mượn họ hàng rồi cắm sổ đỏ căn nhà đang ở được hơn trăm triệu đồng mới có thể cứu được cháu. Nhưng cháu chỉ qua được cơn nguy kịch thôi chứ vẫn phải điều trị tại nhà. Mỗi tháng cũng phải 3-4 triệu tiền thuốc. Nhà thì cũng đã cắm biết lấy gì để tiếp tục nuôi nó rồi tiền thuốc men nữa đây, chỉ được mấy đồng thằng anh nó đi làm thuê thôi nhưng làm sao mà đủ. Còn cháu út vẫn đang đi học. Cứ thế này thì rồi cũng phải nghỉ học như các anh nó thôi. Thương mấy anh em nó lắm nhưng sức già, tuổi cao, tôi cũng không biết làm cách nào nữa...”

Còn Ánh thì cuộc sống kể từ khi bị tai nạn như địa ngục trần gian, em bảo nhiều lúc chỉ muốn chết quách đi cho khỏi đau đớn mà những người thân của em cũng không phải khổ nhưng rồi em lại khát khao được sống, khát khao một ngày nào đó có thể lại đứng dậy và đi được trên đôi chân của mình.

 Người đàn ông cả đời sống trong nghèo khổ bất lực vì không biết làm cách nào để chữa bệnh cho cháu
 
Người đàn ông cả đời sống trong nghèo khổ bất lực vì không biết làm cách nào để chữa bệnh cho cháu

“Em chỉ mong được sống, được chữa khỏi bệnh để làm việc đền đáp và phục dưỡng bác em tuổi già. Cả cuộc đời bác vất vả vì nuôi mấy anh em em rồi” – Ánh tâm sự.

Không biết rồi ước mơ của em có trở thành sự thật khi mà đói nghèo, bất hạnh luôn bủa vây trong ngôi nhà nhỏ ấy...