Bác lỡ yêu cháu rồi! (P1.P2 P.CUỐI)

TRI THỨC SỐNG

Bác lỡ yêu cháu rồi! (P1.P2 P.CUỐI)

Nó cảm thấy rất mệt mỏi và bế tắc! Nên đã chọn cho mình một góc tối để khóc cho vơi đầy nỗi buồn. Đang khóc ngon lành thì nó nghe tiếng dép lẹp xẹp, nó cố nín khóc để trong bong tối ai đó k nhận ra nó, nó rất ghét bị người ta phát hiện là nó đang khóc ! nhưng....... - Ngồi đây làm gì thế Thư chó...




Con ngõ chung lối nhỏ, nằm mê man bên buổi chiều thênh thang gió. Nhơ nhớp một màu mặn mòi, phảng phất rêu phong. Những dấu chân qua im lìm, tô thêm nhợt nhạt từng màu ngói, con đường.


Người cha của những đứa con bỏ mạng ngoài biển cả hất vào người lạ bức tự họa của ngư nghiệp : " Làm ruộng thì có chè , chứ nghề đi biển lấy đâu ra tiền mua chè uống".


Khi nhá nhem nhường chỗ cho điện đèn, những bước đã thảnh thơi qua ngày chợ búa. Phó thác cho no đủ còn mong manh, bàn tay gầy nâng niu những lọn tóc.


Lồng ngực thôi đương đầu với biển, tan hoang trong khói thuốc và ánh đèn mờ. Đã thôi không còn ám ảnh bời cái chết. Có hay cơn hoang dại của những ngón tay xinh của người đàn bà an phận bên lồng ngực đã bớt hoang tàn.


Hơi thở mới bỡ ngỡ, bỏ lỡ làn môi mềm. Vợ của thợ đóng tàu chẳng thể thành góa bụa. Người đàn bà vẫn hạnh phuc cùng chồng để đôi chân không còn đi hoang dại. Say nắng có quật ngã một hơi thở mới chưa kịp tìm đến gió biển , đã ngẩn ngơ, nặng nề lê bước qua những ngày gió nổi.