Bài thơ Viếng Lăng Bác

TRI THỨC SỐNG

Bài thơ Viếng Lăng Bác

Bài thơ Viếng Lăng Bác là một bài thơ hay của tác giả Viễn Phương khi tới thăm lăng bác.

Bác Hồ- Người cha già của dân tộc- đã cống hiến trọn cuộc đời mình vì sự nghiệp giải phóng đất nước. Năm 1969, Bác đã ra đi để lại bao nỗi xót xa, mong nhớ trong lòng con dân đất Việt. Để tưởng vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, lăng Bác đã được xây dựng ở thủ đô Hà Nội. Tháng 4 năm 1976,  nhà thơ Viễn Phương từ miền Nam đã hành hương về miền Bắc thăm lăng Bác. Bài thơ đã “Viếng lăng Bác” được ra đời, thể hiện cảm xúc thiêng liêng, thành kính và xót xa của Viễn Phương khi vào thăm lămg Bác

Bài viết: Nêu cảm nghĩ về bài thơ “Viếng lăng Bác”

Nguồn Zing Blog
Bác Hồ- Người cha già của dân tộc- đã cống hiến trọn cuộc đời mình vì sự nghiệp giải phóng đất nước. Năm 1969, Bác đã ra đi để lại bao nỗi xót xa, mong nhớ trong lòng con dân đất Việt. Để tưởng vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, lăng Bác đã được xây dựng ở thủ đô Hà Nội. Tháng 4 năm 1976,  nhà thơ Viễn Phương từ miền Nam đã hành hương về miền Bắc thăm lăng Bác. Bài thơ đã “Viếng lăng Bác” được ra đời, thể hiện cảm xúc thiêng liêng, thành kính và xót xa của Viễn Phương khi vào thăm lămg Bác

Bài viết: Nêu cảm nghĩ về bài thơ “Viếng lăng Bác”

Nguồn Zing Blog

Bác Hồ vị cha già của dân tộc đã cống hiến trọn cuộc đời mình vì sự nghiệp giải phóng đất nước. Năm 1969, Bác đã ra đi để lại bao nỗi xót xa, mong nhớ trong lòng con dân đất Việt. Để tưởng vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, lăng Bác đã được xây dựng ở thủ đô Hà Nội. Tháng 4 năm 1976,  nhà thơ Viễn Phương từ miền Nam đã hành hương về miền Bắc thăm lăng Bác. Bài thơ đã “Viếng lăng Bác” được ra đời, thể hiện cảm xúc thiêng liêng, thành kính và xót xa của Viễn Phương khi vào thăm lăng Bác.


Bài thơ Viếng Lăng Bác - 1

Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát
Ôi! hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng.

Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng đất đỏ
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ
Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân...

Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim!

Mai về miền Nam, thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn là cây tre trung hiếu chốn này.