Cảm phục ông già yếu nuôi bà ung thư và cháu bệnh hiểm nghèo

TRI THỨC SỐNG

Cảm phục ông già yếu nuôi bà ung thư và cháu bệnh hiểm nghèo

Đứa trẻ không còn bố, mẹ lại bỏ đi bặt vô âm tín nên về ở với ông bà từ khi lên ba. Gánh nặng gia đình ngày một đè nặng khi ông già yếu, bà mắc bệnh ung thư đại tràng còn đứa cháu bị bệnh khớp háng ...

Căn nhà nhỏ cạnh sườn núi ở bản Con Phước ngày ngày người ông già yếu vẫn cần mẫn đạp xe đưa cháu đi học cho dù năm nay em đã học lớp 9. Cái dáng gầy xương, khắc khổ vất vả lắm ông mới leo lên được con dốc nhỏ xíu trơn trượt nhưng cũng có những hôm đổ cả người cả xe bởi sức kiệt. Ấy vậy nhưng thằng bé nào có tự đi được đâu, nó nhìn ông mà đôi mắt ướt nhèm hoen đỏ bởi căn bệnh quái ác mà nó phải dùng nạng dù đang ở tuổi chạy nhảy. Ông yếu lắm rồi mà ngày nào cũng phải chở cháu đến trường, nhiều lúc nghĩ thương ông nó muốn bỏ học nhưng bà lại khóc, nó chạnh lòng tự động viên mình đi học tiếp.

 Hàng ngày bằng chiếc xe đạp cà tàng ông nội vẫn miệt mài chở cháu đến trường

 Hàng ngày bằng chiếc xe đạp cà tàng ông nội vẫn miệt mài chở cháu đến trường

Sinh ra vẻn vẹn mới được 20 ngày thì bố mất do tai nạn lao động tận trong miền Nam. Ngày đưa thi thể bố về quê mai táng, thằng bé con mới đẻ chưa biết gì chỉ ngước mắt nhìn khi thấy nhà đông người qua lại. Ông ngoại Trần Thế Tín nhìn lên bàn thờ con mà nhớ lại : “Nhà nghèo quá nên bố nó phải đi làm ở tận xa nhưng mới vào được mấy ngày thì gặp nạn. Trước khi nó đi, nó còn ôm chặt thằng bé mà thơm lấy thơm để lên má con rồi dặn dò ở nhà với mẹ và ông bà ngoan để bố nó đi làm sẽ gửi tiền về mua sữa. Ấy vậy mà… đó cũng là lần cuối cùng bố con nó được gặp nhau”.
 
Sau khi bố mất, em được ở với mẹ thêm 2 năm nữa thì chị bỏ đi không một tin tức. Thằng bé con khát sữa khóc lặng tím tái người gọi mẹ, lúc đó hàng xóm mới biết và bế về nhà ông bà nội. Bế cháu, tìm con nhưng ông bà gọi khản cả cổ thì chị cũng đã đi xa không về nữa. Từ đó đứa cháu đáng thương ở với ông bà nhưng vẫn thèm bàn tay mẹ chăm sóc, bế ẵm nên cứ thấy đứa trẻ nào được mẹ bế là nó lại nhìn hau háu.
 
Bà nội Trần Thị Gái ngậm ngùi kể chuyện cháu: “Được cái cháu ngoan không quấy khóc nên tôi và ông nó cũng đỡ vất vả, nhưng tội lắm lúc nó lên 4, lên 5 thấy các bạn có bố mẹ cháu cũng hỏi khiến tôi lại không cầm được nước mắt. Bố nó mất, tôi nói và chỉ lên di ảnh trên ban thờ thì nó biết còn mẹ thì không biết phải trả lời cháu sao nữa”

 Bị mắc bệnh vôi hóa, tiêu chỏm xương đùi nên đã 4 năm nay em phải dùng nạng để đi

Bị mắc bệnh vôi hóa, tiêu chỏm xương đùi nên đã 4 năm nay em phải dùng nạng để đi

Thân phận đứa trẻ mồ côi đã tội nghiệp, hơn 4 năm nay em còn mắc phải căn bệnh vôi hóa, tiêu chỏm xương đùi, viêm khớp háng nên không thể đi lại được. Đi bệnh viện ở Thái Nguyên rồi lên Hà Nội nhưng bác sĩ nói chưa thể mổ nên em phải di chuyển hoàn toàn bằng chiếc nạng gỗ mà ông nội mua bằng tiền chắt chiu bán đàn gà của bà. Không hiểu rõ về căn bệnh của mình, nhưng em khóc nhiều lắm khi đôi chân của mình không đi được nữa. Nhiều lúc đánh liều em tự đứng dậy nhưng chỉ được 1, 2 bước lại ngã quỵ và cảm giác đau đớn đến tận xương, lúc đó em mới chịu chấp nhận phải phụ thuộc vào nạng.

Cháu mang bệnh, ông nội nhìn xót đến ứa nước mắt nhưng còn một nỗi canh cánh trong lòng đó là bà cũng bị ung thư đại tràng đã 7 năm qua. Bà không cho cháu biết để cháu không lo nhưng những lần đi viện cả tháng truyền hóa chất không thể dấu được thằng bé. Thương bà, thương ông và thương cho cả bản thân mình, nhiều lúc ở nhà nó chỉ biết nhìn lên bàn thờ bố mà tâm sự cho dù biết không thay đổi được gì. Nó hỏi bố về mẹ, hỏi bố sao bà mang bệnh và sao ông khổ cực đến thế khi hàng ngày vẫn cứ cần mẫn làm để lấy tiền cho bà đi viện và cho nó đi học…

 Bà bị ung thư đại tràng đã 7 năm qua nhưng vẫn gắng sức làm để lấy tiền đóng học cho cháu

Bà bị ung thư đại tràng đã 7 năm qua nhưng vẫn gắng sức làm để lấy tiền đóng học cho cháu

Trao đổi với cô Phạm Tường Vi (Hiệu phó trường THCS Kim Phượng) nơi bé Trần Đức Đoàn đang theo học được biết : Đoàn là một học sinh ngoan và rất đáng thương. Ở trên lớp do em không thể đi lại vận động được nên những giờ thể dục các bạn đi tập thì cô giáo cho em ở trong lớp. Buổi sáng khi ông chở cháu đến trường thì cô giáo đón cháu vào lớp và ổn định chỗ ngồi cho cháu để các bạn khác không quấy bạn. Phía nhà trường cũng biết hoàn cảnh của Đoàn tuy nhiên phần hỗ trợ cũng không được nhiều bởi điều kiện chung của trường là vùng sâu vùng xa nên cũng khó khăn.

Hàng ngày trên con dốc nhỏ, người ông ấy vẫn chở cháu đến trường mà nước mắt chảy vào trong thương cho cả bà bệnh tật ở nhà đang gắng sức chăm mấy con gà mới mua để nhanh được bán lấy tiền mua sách cho cháu. Ngồi sau lưng ông, cháu cũng khóc dài trên con đường đến lớp nghĩ tội cho ông và xót cả bà. Ông bà già thế rồi nhưng vẫn phải “cõng” cháu trên lưng bởi cháu không đi được trên đôi chân của mình.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Ông Trần Thế Tín và bà Trần Thị Gái (Bản Con Phước, xã Kim Phượng, huyện Định Hóa, tỉnh Thái Nguyên)

ĐT: 01654.478.729