Cậu bé lớp 9 mơ ước được gặp mẹ dù chỉ một lần

TRI THỨC SỐNG

Cậu bé lớp 9 mơ ước được gặp mẹ dù chỉ một lần

Đó là hoàn cảnh em Nguyễn Quang Hải, học sinh lớp 9A, trường THCS Bình An Thịnh, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh khi bố mất vì tai nạn, mẹ bỏ đi biệt tích từ khi em sinh ra đến nay. Đã vậy, căn bệnh tim ...

Nhận được đơn trình bày hoàn cảnh và cầu mong được sự giúp đỡ của em Hải gửi đến báo Dân trí, chúng tôi đã tìm về  xóm Chân Thành, Xã An Lộc, Huyện Lộc Hà (Hà Tĩnh) để  hiểu rõ gia cảnh của em.

Ngôi nhà nhỏ em đang ở lụp xụp vắng tanh. Vừa lúc người hàng xóm chạy sang nói, cháu Hải đang đi bắt cua đồng để về bán kiếm tiền ăn học, còn bà ngoại Hải thì đang đi mua thuốc, mấy bữa thời tiết thay đổi bà ấy lại trở chứng đau thần kinh.

Qua trò chuyện với bà con ở đây,được biết em Hải vốn  mang trong mình căn bệnh tim, đi học thường bị choáng lên ngất xuống. Hải  mồ côi bố khi chưa lọt lòng, mẹ bỏ rơi  lúc em mới sinh ra. Từ đó đến nay, em ở với bà ngoại. Hiện bà đã già yếu nhưng suốt 8 năm học vừa qua đều đạt học sinh giỏi toàn diện của trường và nhiều năm đạt học sinh giỏi huyện và tỉnh.  

Góc học tập với những bằng khen, giấy khen về thành tích đạt được của em Hải

Góc học tập với những bằng khen, giấy khen về thành tích đạt được của em Hải

Bà Nguyễn Thị Tân, là bà ngoại em Hải sinh được 2 người con gái, trong đó một người là mẹ của Hải. Bước sang tuổi cập kê, mẹ Hải đem lòng yêu và trót mang bầu với bố của Hải người quê Nam Định. Trước ngày cưới mấy ngày thì bố Hải bị tai nạn chết. Không lâu sau, mẹ Hải sinh ra Hải rồi bỏ lại cho bà ngoại già yếu chăm sóc, nuôi nấng. Kể từ đó mẹ Hải bỏ đi biệt xứ không một lời nhắn gọi về nhà, cũng không biết bây giờ còn sống hay đã chết.

Ông ngoại mất khi mẹ của Hải còn nhỏ. Bà ngoại một mình nuôi 2 người con khôn lớn. Nhưng mẹ của Hải thì không mấy may mắn trong chuyện chồng con. Còn một người dì thì lấy chồng cũng nghèo khổ, thương mẹ già và cháu côi cút nhưng chỉ biết để trong lòng, không giúp đỡ được gì về vật chất.

Hải  không được ông bà nội đón nhận, nên lúc khai sinh Hải phải mang họ mẹ. Bà ngoại Hải tuy già yếu, đau ốm thường xuyên nhưng phải oằn tấm thân già đi làm thuê làm mướn để bà cháu có rau cháo sống qua ngày.

Hằng đêm, cơn khát sữa lại hoành hành cháu nhỏ, những lúc như  thế hai bà cháu chỉ biết ôm nhau khóc đến cạn cùng nước mắt. Đến tuổi đi học, Hải thuộc diện con mồ côi nên được miễn học phí, nhưng việc ăn uống, sách vở cũng chỉ biết  trông cậy vào người bà còm cõi.

Dường như hiểu được tấm lòng và nỗi cực khổ của người bà nên từ nhỏ Hải rất ngoan ngoãn và luôn biết vâng lời bà. Ngoài một buổi đi hoc, một buổi về Hải đi mò cua bắt ốc bán  để kiếm tiền mua sách vở. Nhưng mỗi lần đi bắt ốc về là Hải lại thường bị choáng ngất vì bệnh tim lại phải nhờ người mang đi trạm xá tiêm thuốc. Hải được cấp thuốc các loại theo thẻ bảo hiểm hộ nghèo. Bà Tân muốn đưa cháu ra Hà Nội khám để biết cụ thể hơn về mức độ bênh tim của Hải nhưng không biết lấy đâu ra tiền để đi lại, rồi còn cả tiền thuốc men chữa trị nữa. 

Hai bà cháu đùm bọc nhau trong căn nhà lụp xụp

Hai bà cháu đùm bọc nhau trong căn nhà lụp xụp

Trong câu chuyện bày tỏ với chúng tôi, bà ngoại của em Hải buồn bã cho biết: “Cháu nó bị chứng choáng và ngất thường xuyên, cứ vài bữa đi học là lại bị một lần. Biết vậy, nhưng tui không có tiền đưa cháu đi khám. Nhưng sau này thấy cháu bị choáng ngất liên tục nên tui chạy vạy vay mượn được mấy trăm đồng đưa cháu xuống bệnh viện huyện khám thì biết được cháu bị bệnh tim và thiếu máu não. Thương cháu nhưng không có tiền để đưa cháu đi chữa trị. Mặc dù đau yếu thường xuyên, không còn làm được việc nặng nữa, nhưng vừa rồi tui phải liều chạy đi vay ngân hàng 5 triệu bạc để mua một con bò về nuôi hi vọng sau này sẽ bán được giá lấy đồng lời đưa cháu đi chữa bệnh ”, bà Tâm tâm sự.

Sức khỏe yếu, cái ăn cái mặc lại thiếu thốn nhưng Hải luôn biết vươn lên và chăm chỉ học tập để không phụ lòng bà. “Em thương bà ngoại lắm. Lúc nào bữa cơm mà có cá thì bà nhường cho em ăn để em có sức đi học. Còn bà chỉ ăn cơm rau và ít quả cà muối mặn. Em không muốn phụ lòng bà nên luôn cố gắng học để có kết quả tốt”, nói đoạn nước mắt Hải tuôn trào. 

Chứng nhận của địa phương đối với gia cảnh em Hải
Chứng nhận của địa phương đối với gia cảnh em Hải
 
Khi nhắc đến bố mẹ, Hải hướng mắt nhìn xa xăm và nói trong nghẹn ngào : “Em chưa một lần được thấy bố mẹ dù chỉ là trên tấm hình. Bố mẹ chỉ hiện về trong sự tưởng tượng của em mà thôi. Thấy bạn bè cùng trang lứa được sống trong tình thương của bố mẹ, em cũng thèm khát lắm. Em cũng muốn được như các bạn, mỗi khi tết đến hay là bước vào năm học mới được bố mẹ mua sắm sách vở, quần áo mới.Nhưng có lẽ chẳng bao giờ em có được điều đó”.

Thầy giáo  Nguyễn Hoài Nam, phó hiệu trưởng trường THCS Bình An Thịnh cho biết : “Hải là một học sinh vừa ngoan vừa học giỏi, và cái đáng quý ở con người em là sự chăm chỉ và giàu nghị lực. Mặc dù bị bệnh tim hoành hành nhưng em vẫn luôn cố gắng vượt qua và  luôn đạt thành tích cao trong học tập. Mong sao có những tấm lòng thơm thảo sẽ giúp đỡ em phần nào để em được chữa bệnh, ổn định sức khỏe tiếp tục học tập và thực hiện những ước mơ hoài bão của mình”

Được biết hồi học lớp 5, Hải đạt học sinh giỏi tỉnh môn toán. Từ lớp 6 đến lớp 8 Hải đều đạt học sinh giỏi huyện môn toán và tổng kết 8 năm học qua Hải đều đạt học sinh giỏi toàn diện.

 Hải tâm sự với chúng tôi: “Em rất thích học các môn tự nhiên như môn toán và giải toán trên mạng. Ở lớp em cũng chia sẻ cách học làm sao có hiệu quả để các bạn trong lớp cùng biết, cùng tiến bộ. Còn bây giờ em chỉ ước sao có tiền đi chữa bệnh để có đủ sức khỏe, không còn bị ngất nữa để không ảnh hưởng đến việc học tập, Nếu sau này  được thi vào đại học em sẽ chon thi vào ngành y để có cơ hội phấn đấu làm bác sĩ mong chữa bệnh cho những người bị bệnh tim như em” - Hải hồn nhiên  chia sẻ.  

Hàng ngày em Hải phải ra đồng mò cua, bắt ốc về bán kiếm tiền ăn học

Hàng ngày em Hải phải ra đồng mò cua, bắt ốc về bán kiếm tiền ăn học

Chúng tôi tạm biết bà cháu ra về  khi trời đã gần trưa. Hải lại tiếp tục xách giỏ đi bắt cua đồng để về làm thức ăn cho bữa trưa, vì không còn tiền để mua thức ăn, trong nhà chỉ còn mấy chục ngàn bà ngoại phải dành đi lấy thuốc.  

Nhìn theo dáng nhỏ gầy của Hải khuất dần sau cánh đồng lúa mênh mông  trong lòng chúng tôi đầy cảm thương và day dứt nỗi buồn lo cho gia cảnh của em học sinh đã và đang gánh chịu bao sự thiệt thòi.