Cho em một lần được gọi anh là anh nhé

TRI THỨC SỐNG

Cho em một lần được gọi anh là anh nhé

Cho em một lần gọi anh là anh nhé Trời Cổ Nhuế mưa tầm tã giăng kín cả một vùng, những hạt mưa đua nhau rơi xối xả cuốn phăng lớp bụi đường phủ bám dày từ hồi chiều bởi những chuyến xe bus ngược xuôi hối hả đến rồi đi, bởi những dấu chân người tất bật lo toan bộn bề cuộc sống. Thúy nép mình bên biể...

Cho em một lần gọi anh là anh nhé

Trời Cổ Nhuế mưa tầm tã giăng kín cả một vùng, những hạt mưa đua nhau rơi xối xả cuốn phăng lớp bụi đường phủ bám dày từ hồi chiều bởi những chuyến xe bus ngược xuôi hối hả đến rồi đi, bởi những dấu chân người tất bật lo toan bộn bề cuộc sống. Thúy nép mình bên biển " cấm họp chợ" nhưng lúc nào người dân cũng tự mình trộm xóa đi từ " cấm", trơ trọi lại từ " họp chợ" để hợp thức hóa một cách vô tổ chức những gánh hàng rong của mình.
Xa xa đằng kia là chợ Cầu Đá, Thúy muốn chạy đến đó để trú dưới những chiếc lều sơ sài dột nát dựng lên bán thịt lợn nhưng lại sợ gió to giật gãy chiếc ô vốn không còn nguyên vẹn của mình. Đôi vai cô mỏng manh, gầy guộc run lên bần bật trước cái se lạnh đầu thu đang rít lên như muốn nhuốm cả bầu trời cùng chung bầu không khí lạnh lẽo.
Hôm nay, một ngày thật không may mắn, cô chuyển trọ nhưng gặp mưa to quá, người ướt nhèm như có ai hứng từng gầu nước hắt xối xả lên người vậy. Đứng mãi cũng lạnh, Thúy lò dò đi trong mưa bất chấp cơn gió quật đi quật quật lại chiếc ô tím rách như muốn trêu ngươi. Cuối cùng cô cũng đến chiếc cổng sắt sơn màu đỏ úa rẻ tiền, những dãy nhà trọ cấp bốn lụp xụp chen chúc nhau nhưng giá thì không hề rẻ ở cái đất Hà Thành này.
- Chị đọc và kí vào bản hợp đồng này đi! Ông chủ nhà đầu hói rộng như cả cái sân vận động Mỹ Đình giương giương đôi mắt sâu hoắm trồi ra khỏi cặp kính tuột đến lỗ mũi nói giọng ra lệnh.
Thúy lẩm bẩm:
" Điều 1. Không được ra khỏi nhà và tiếp khách từ 11 giờ 30 phút đến 14 giờ ( chủ nhà giữ chìa khóa cổng, đảm bảo nghỉ trưa yên tĩnh ).
Điều 2. Không được yêu đương, tránh mang tiếng cho chủ nhà chứa chấp sinh viên ham yêu, lười học.
Điều 3. Không được ngồi trong nhà vệ sinh chung lâu quá 20 phút ( tránh nhiều người muốn đi vệ sinh phải chờ lâu)...
...Ôí trời ơi, chuyển trọ đã bao nhiều lần nhưng chưa gặp chỗ nào có bản hợp đồng với những quy định quái gở như thế này cả. Thúy kiểm chế lăm mới không buột miệng cười ông chủ nhà có điệu bộ như diễn viên hài nhưng không hề dễ tính. Ngẫm đi ngẫm lại, đi bao nhiêu chỗ nhưng chỉ có chỗ này là rẻ hơn và đặc biệt an ninh vô cùng đảm bảo, chưa xảy ra trộm cắp lần nào ( những người trong khu trọ này nói thế ). Những người tuân thủ được những điều trong bản hợp đồng này chắc cũng là người cô đơn,tự kỷ...
Haizzz...Cô thở dài nhưng lại tặc lưỡi mặc kệ, người ta ở được thì mình cũng ở được, thôi ở đây cho an toàn.
Xóm trọ ông "Thực quái" hay " Thực hói" có thêm Thúy từ ngày đó...
Diệu trẻ hơn Thúy 4 tuổi, cũng đúng thôi, Diệu là sinh viên năm nhất, còn Thúy thi đi thi lại mấy lần, học cũng chỉ để được đi học, được làm sinh viên chứ không để làm gì cả vì cuộc đời cũng không may mắn ưu ái cho Thúy, bắt cô phải hứng chịu khối u ác tính trong người mà cuộc sống ngắn ngủ tính bằng năm.
Diệu cao lớn, rắn rỏi, có phần phớt đời, phóng khoáng khác hẳn với cái tên nhu mì cha mẹ đặt cho cậu. Cả xóm trọ hầu như không mấy ai ưa Thúy vì cô sống khép kín, ngày nào được nghỉ là im ỉm đóng cửa ngồi lì trong nhà, chỉ khi nào muốn lấy nước hoặc đi vệ sinh mới chịu ló đầu ra. Chỉ có Diệu là chịu hỏi han bắt chuyện với chị Thúy. Căn bệnh hành hạ Thúy đến khô khan, còm cõi, hai cái đầu gối đi lúc nào cũng như muốn rời ra, Diệu thấy thương đến nao lòng cái dáng người khốn khổ ấy...
...Năm tháng trôi đi, Diệu vẫn vậy, vẫn là một chàng trai lạnh lùng nhưng đặc biệt quan tâm tới chị Thúy. Lúc này đây tình thương trong con người Diệu lớn hơn cả, Diệu thương chị vì nghĩ đến chị gái xấu số của mình cách đây 3 năm về trước ra đi trong một lần gặp tai nạn. Diệu biết bệnh tình của Thúy nhưng vẫn chơi thân bất chấp lời xì xào, bàn tán của mọi người. Có người ác ý còn đùa " phi công trẻ lái máy bay bà già". Đối với Diệu, có người đồng cảm thật không dễ dàng chút nào, thật ra cậu thương Thúy, khâm phục nghị lực của Thúy, chống chọi với căn bệnh nan y để ngày ngày kéo dài thêm tuổi trẻ, tình yêu cuộc sống của mình. Biết bao người mắc bệnh nhưng đều chết lì trong nỗi bế tắc, tuyệt vọng, có khi bệnh chưa chết nhưng tâm lý nặng nề, u uất lại dẫn đến miệng lưỡi tử thần nhanh hơn.
Chiều nào đi học về, hai chị em cũng nghêu ngao hát huyên thuyên bài này đến bài khác, rong ruổi đạp xe trên những phố phường hà nội, ngồi tĩnh lặng hàng giờ chiêm nghiệm dòng nước trôi. Diệu dựng chiếc xe đạp bên ghế đá cạnh Bờ Hồ, Thúy uể oải lơ đãng nhìn ra xa.
- Chị Thúy, chị như viên sỏi này này! Vừa nói, Diệu nhặt viên sỏi nhỏ ném vào mặt hồ đang yên tĩnh, làn nước gợn ra lăn tăn những vòng tròn đẹp mê mẩn rồi chìm hẳn.
- Ý em là chị làm xáo trộn cuộc sống yên bình của em? Mắt Thúy ầng ậng nước, cô ngửa mặt nhìn lên trời ngăn những giọt nước mắt chực trào ra.
- Chị thông minh nhưng nhiều khi ngốc lắm, chị làm xáo trộn cuộc sống của em sao em lại bỏ thời gian ra đây ngồi với chị. ý em là chị bình dị, giản đơn như viên sỏi nhỏ nhưng có thể làm khuấy động tâm hồn của một thằng con trai phớt đời, lạnh lùng và bất cần như em đó. Hiểu chưa chị ngốc?

Thúy không dám nhìn thẳng vào mắt Diệu, bởi lúc này đây cô ngăn mình không được nghĩ tới cái điều không thể đó. Diệu còn cả một tương lai dài phía trước, còn người thân, bạn bè, còn nhiều mối quan tâm khác nữa và những rắc rối lớn mà người con gái sâu sắc như cô có thể biết trước được. Diệu quá trong sáng, quá thương Thúy nên điều Thúy mơ tưởng phải chăng chỉ có trong truyện cổ tích. Nếu có xảy ra ở đời thường Thúy cũng không cho phép mình làm theo những gì con tim mách bảo, lúc này đây cô phải thật sự tỉnh táo điều khiển lý trí của mình đi đúng hướng. Từ ngày cô chuyển đến đây, Diệu gầy đi nhiều vì trưa nào, chiều nào đi học về cũng tất bật về thật sớm để đi chợ giùm Thúy, nấu những món ăn Thúy thích, có những lúc cõng Thúy đi cấp cứu bởi căn bệnh nan y cứ thi nhau hành hạ thân xác người con gái tội nghiệp ấy.
....Hôm nay xóm trọ lại có một sự kiện mới, cô bé Ngọc Trâm xinh như mộng mới chuyển đến làm tan nát trái tim bao chàng trai trong xóm. Thế nhưng cũng không ai dám sỗ sàng buông lời tán tỉnh trêu ghẹo vì sợ ông chủ nhà khó tính mà chỉ dám lén nhìn.
Mới đến được 1 tháng, cô bé có tên gọi kiều diễm Ngọc Trâm chấm ngay Diệu. Không hiểu sao cô kết cái vẻ lạnh lùng, khói bụi của sinh viên Mỏ-Địa chất ở anh chàng này. Ngọc Trâm tỏ ra hiện đại, quảng giao, nhanh nhẹn và khá hiểu biết của một cô sinh viên trường báo chí. Diệu cũng mến Ngọc Trâm, một người con gái như vậy thì một thằng đàn ông bình thường sao lại không có cảm tình được chứ nhưng anh cũng tỏ ra kín đáo, lịch sự.
Thấm thoắt đã hơn 3 tháng trôi đi kể từ ngày Ngọc Trâm chuyển đến, Diệu vẫn thương Thúy và xem như một người chị gái đúng nghĩa, còn Thúy không biết cô đã yêu Diệu từ lúc nào dẫu biết rằng điều đó là không thể. Thúy quyết chôn chặt tình đầu đơn phương mà không hề ai hay biết.
- Anh Diệu ơi, em mất lọ nước hoa Chanel từ lúc nãy, tìm mãi không thấy. Ngọc Trâm vừa lùng sục vừa nhớn nhác.
- Em tìm kĩ chưa, ở đây chưa mất cắp bao giờ đấy. Mà người ngoài có ai vào phòng em đâu?
- Lúc nãy mỗi chị Thúy vào thôi nhưng em không tin có chuyện đó đâu. Mà không sao đâu anh, mất thì thôi, để em nói anh trai em gửi về lọ khác.
Đưa bánh khoai sang phòng Thúy, Diệu tái tím xây xẩm mặt mày khi thấy lọ nước hoa đẳng cấp Chanel màu vàng nằm ngay ngắn trên giá sách của Thúy. Thúy đang rửa rau ngoài sân , Diệu lặng lẽ lấy lọ nước hoa trả về cho chủ cũ trong lúc Ngọc Trâm và Thúy không để ý.
Đêm đó, Diệu không tài nào ngủ được, suy nghĩ mãi mà không hiểu tại sao Thúy làm thế, định bụng sẽ gặng hỏi Thúy nhưng lại thôi, miễn sao tìm thấy kịp thời.
,.. Đêm đó, ông chủ trọ trúng con lô to, niềm vui lớn làm ông " mát tính" ưu tiên cho cả xóm trọ đi dạo chơi buổi tối khu công viên Hòa Bình. Thúy mệt mỏi không muốn đi, mà đúng hơn hết cô không muốn nhìn thấy Ngọc Trâm lúc nào cũng quấn quýt bên Diệu, cô sợ Ngọc Trâm cướp mất Diệu của cô dẫu là trong tiềm thức. Diệu chưa bao giờ là của cô, nhưng cô cho mình cái quyền suy nghĩ như thế. Khi yêu con người ta dễ trở nên ích kỷ dẫu chỉ là trong suy nghĩ. Cô cho mình được phép ích kỷ trong suy nghĩ một chút bở nó chẳng làm hại đến ai, mà như thế lòng cô mới thanh thản thoải mái phần nào. Thúy nóng bừng mặt mỗi khi khuôn ngực nóng hổi của Diệu áp sát vào người hướng dẫn cô trờ chơi trên máy tính. Thúy đau nhói tim khi thấy Diệu véo má véo mũi Ngọc Trâm.Cô tủm tỉm cười một mình khi cuộc sống ngắn ngủi của mình mà cũng có những lúc trẻ con như thế.
Cả xóm trọ lục tục kéo nhau về, bồng dưng phụt...tối om om, mất điện
- A, có điện rồi. Cả xóm mừng rỡ reo lên.
- Anh chị ơi, em mất ví rồi, mới đi lát mà mất ví rồi. Ngọc Trâm lại nhao nhao tìm ví
- Trong đó nhiều tiền không em? Mọi người tranh nhau hỏi.
- Cả tháng tiền ăn, tiền nhà của em với cả giấy tờ tùy thân nữa.
- Đứa nào mất cái gì? Nói tao nghe. Giọng ông chủ nhà cất lên đầy phẫn nộ.
- Lục soát phòng tất cả mấy đứa. Nói rồi ông xồng xộc xông thẳng vào bất kì phòng đứa nào.
- Đây rồi! Phải cái ví da báo này không ? Chứng minh Hoàng Nữ Ngọc Trâm.
- Dạ, đúng rồi bác, hay quá, bác thấy ở đâu đấy?
- Con Thúy, tao không ngờ mày làm thế? Ngay lập tức mày dọn đồ đi cho tao.
- Bác ơi, cháu thề là cháu không làm thế, oan cho cháu quá bác ơi!
- Không nói nhiều, mày dọn đi bây giờ, mai có người khác vào ở...Nói rồi ông quay ngoắt lên nhà bỏ lại lũ trọ ngơ ngác.
Diệu vô cùng bực tức không hiểu sao Thúy lại làm thế, đây là lần thứ hai chứ không phải lần đầu , Thúy tuy nghèo thật nhưng sống rất có nhân cách, không thèm xin xỏ chứ đừng nói lấy cắp của ai bao giờ. Nhưng sự thật rành rành như thế biết làm sao bây giờ.
Thúy ra đi hôm đó, Diệu chạy theo nhưng không kịp, chỉ nghe nói Thúy nghỉ học luôn về quê ở Vĩnh Phúc. ..
Thời gian cứ thế xoay vần theo guồng quay của nó, không chờ đợi một ai, không nuối tiếc một kẻ bất hạnh, khốn cùng nào. Diệu lập gia đình, người vợ của cậu không ai khác chính là Ngọc Trâm-con gái rượu của một chủ doanh nghiệp có tiếng.
Một kì nghỉ, hai vợ chồng sắp xếp đưa cậu con trai cùng lên Tam Đảo du lịch để giải tỏa bớt những cẳng thẳng, mệt mỏi trong công việc và cuộc sống.
Gửi vợ con nghỉ ngơi ở nhà người quen, anh chạy xe lòng vòng quanh cái miền quê yên bình nhưng cũng không kém phầm sầm uất này để thả hồn mình tự do theo gió...và tận hưởng những giay phút không nghĩ ngợi.
Có điều gì đó níu chân, anh dừng xe bên đường, tấp lại khu nghĩa địa gần đó. Chợt giật mình thảng thốt, trái tim quặn thắt đau nhói trước hình ảnh người đàn bà già nua, còm cõi đang ngồi lấy hai bàn tay gân guốc, nứt nẻ phủi phủi lên di ảnh quen thuộc khắc tên " Trương Thị Phương Thúy..." Anh không muốn khóc nhưng nước mắt cứ chực trào ra, thi nhau lăn dài trên gò má. Trên mộ đằng sau di ảnh là tấm giấy gói kĩ trong mảnh ni lông, anh xin phép người mẹ được đọc những dòng ấy.
- Đó là tâm nguyện của nó trước lúc ra đi cháu ạ, nó bảo ngoài bác ra sẽ không ai đọc được những dòng này nhưng khi con ra đi mẹ cứ gõi kỹ để trên mộ con, kiếp sau gặp lại anh ấy nhất định con sẽ đưa anh ấy đọc.
- " Diệu anh yêu thương! Cho em một lần được gọi anh là anh nhé. Em hận con tim mình bởi nó đã không nghe theo lý trí của em , cứ thế yêu anh nhiều biết chừng nào dù điều đó là không thể. Em thật ngốc phải không anh, một cô bé nghèo hèn, bệnh tật, không xinh đẹp lại mang tiếng trộm cắp làm gì có quyền được nghĩ tới yêu anh chứ. Thế nhưng, bão giá trong tim e đã tan, em cảm thấy ấm áp và hạnh phúc khi ông trời ban ơn mang anh đến cho e, cho dù được ở bên anh một ngày thôi là em cũng mãn nguyện lắm rồi. Anh biết không, em đã chiến đấu với bệnh tật và sống thêm 2 năm nhờ có anh đấy. Khi ta có lòng tin, niềm hi vọng thì không gì là không thể làm được phải không anh. Em đau nhói khi vuột mất anh, khi bị hiểu lầm, nhưng đôi khi em nghĩ đôi khi con người ta tìm được hạnh phúc nhờ lối sống giản đơn, không quá cầu kì, phức tạp . Vì vậy em chấp nhận anh đến với Trâm, tìm hạnh phúc bên Trâm, còn niềm đau này mãi mình em chịu đựng. Em chỉ muốn nói một điều rằng, dù không dám nói trực tiếp em yêu anh nhưng em dám nói em không giả dối với anh. Em xin thề là em không hề biết hãng nước hoa Chanel đó và không hề dũng hãng nước hoa nào khác vì em bị dị ứng nước hoa, và cái ví da báo ngày hôm đó em cũng không hề động đến. Niềm đau vì bệnh tật một mà niềm đau khi bị người khác hiểu lầm thì mười, chỉ đến lúc chết đi em vẫn không mở lời thanh minh với anh được vì lúc đó có nói cũng không ai tin.
.................................................................................................................................
Hãy sống sao để em trên thiên đường mỉm cười vui với niềm vui và hạnh phúc của anh nhé. Cảm ơn anh thật nhiều, cuộc sống ngắn dài nhiều khi không quan trọng đâu anh, quan trọng là trong khoảnh khắc đó ta tìm được ý nghĩa cuộc sống. Mong anh hãy " Sống" chứ đừng " tồn tại" anh nhé! "
Mắt Diệu cay xè, anh phóng xe như bay, nhìn cô vợ trẻ đẹp, đài các...Mắt anh gườm gườm trông đến sợ
- Cô nói đi, ngày trước cô đã làm gì chị ấy??? Nói....! Anh chìa lá thư ra.
- Em xin lỗi....! Sợ mất anh nên em mới vu oan cho chị ấy, anh quá quan tâm và yêu thương chị ấy nên em sợ mất anh...Ngọc Trâm mếu máo than khóc.- Em không biết trong người chị ấy có khối u ác tính....Chỉ có cách đó mới làm chị ấy xa rời anh.
- Cô có biết là hạnh phúc giành giật bằng thủ đoạn tầm thường lắm không?
Nói rồi, Diệu phóng xe như bay ra đường mà không biết mình đang đi đâu, anh định cứ thế phóng đi không cần biết đằng trước đang có gì ,nhưng những dòng chữ cứ hiện lên mờ mờ ảo ảo" Hãy sống chứ đừng tồn tại anh nhé"...
Anh quyết định quay xe trở về...Nơi đó có người vợ đang hối lỗi và đứa con trai bé bỏng..