CON RIÊNG !

TRI THỨC SỐNG

CON RIÊNG !

Sau hai năm qua lại , bố tôi và cô quyết định về chung sống với nhau .Một bữa tiệc nhỏ ấm cúng được diễn ra để mời bà con thân thuộc và một số bạn bè thân thiết của hai người. Thế là từ đó anh em tôi có thêm một người mẹ . Cô Nga - người mẹ kế của chugs tôi là một người...




Sau hai năm qua lại , bố tôi và cô quyết định về chung sống với nhau .Một bữa tiệc nhỏ ấm cúng được diễn ra để mời bà con thân thuộc và một số bạn bè thân thiết của hai người. Thế là từ đó anh em tôi có thêm một người mẹ .


Cô Nga - người mẹ kế của chugs tôi là một người phụ nữ khá hiền lành ,chịu thương ,chịu khó .Tuy không xinh đẹp nhưng ở cô toát lên một vẻ đẹp mặn mà, truyền thống của người phụ nữ Việt .Tôi không ghét cô như những người mẹ kế mà người ta thường hay đồn đại .Ngược lại cô cũng rất quý anh em tôi .Tôi tin đó không phải là loại tình cảm giả tạo mà cô cố tình làm để lấy lòng chúng tôi .Tôi cảm nhận rất rõ cô là người thật thà ,chất phát .Tuy nhiên anh tôi thì không mấy thiện cảm với cô .Tuy anh không phản đối cuộc hôn nhân này nhưng anh cũng không hẳn đồng tình .Anh không nói nhưng tôi biết anh còn nhớ đến mẹ .Mặc dù giờ này mẹ cũng đang yên ấm bên gia đình mới của mình .Tôi không hiểu sao bố mẹ lại không thể sống chung ( bố mẹ li dị khi chúng tôi còn bé ). Dù cả hai vẫn qua lại với nhau để chăm sóc anh em chúng tôi .Thỉnh thoảng vẫn tổ chức đi chơi bình thường .Nếu có ai nhìn vào thì sẽ không thể nghĩ rằng bố mẹ tôi đã li dị . Tôi chỉ được biết rằng , trước khi lấy bố mẹ đã có một mối tình rất đẹp với một chú bộ đội .Sau 7 năm mòn mỏi chờ đợi người yêu không trở về .Mẹ đành cất bước sang ngang với bố tôi .Nhưng ít năm sau đó ,chú bộ đội ấy trở về với đôi chân không còn lành lặn .Mọi người tưởng chú đã hi sinh .Gia đình chú thậm chí đã lập bàn thờ chú . Không ngờ chú lại may mắn thoát chết một cách thần kì .Chú trở về là một thương binh và cũng vừa mới được nhà nước phong tặng danh hiệu anh hùng . Rồi ít lâu sau ,bố mẹ bàn tính thế nào mà chúng tôi không còn được sống chung với cả bố lẫn mẹ .Mẹ về chăm sóc chú .Để lại hai anh em chúng tôi cho bố vì điều kiện kinh tế của bố tôi khá ổn .Với lại mẹ không thể cùng lúc chăm sóc cho nhiều người được .Tuy nhiên vì còn bé nên tôi cũng chưa hiểu gì nhiều .Ngày nào tôi cũng đến nhà mẹ và chú chơi .Chú cũng thương tôi và hay chơi cùng tôi .Riêng anh tôi tuyệt nhiên không bao giờ đến dù cho tôi có năn nỉ thế nào đi nữa.




***



Từ ngày mẹ con cô Nga về sống chung . Sinh hoạt của gia đình tôi đảo lộn hẳn. Tôi được bố sắp xếp ở chung với Ngọc là con gái riêng của cô .Còn anh trai tôi vẫn ở một mình riêng một phòng như cũ .Anh Trung cũng là con riêng của cô Nga được bố trí ở một phòng khác .Hình như bố tôi cũng ý thức được sự không hài lòng của anh tôi nên không ghép chung phòng của anh tôi và anh Trung . Chúng tôi ai nấy tôi nghe theo sự sắp xếp của bố .Mà thực ra chỉ mình tôi là có sự thay đổi lớn nhất mà thôi .Tôi cũng không thích lắm nhưng cũng không dám có ý kiến .Dù sao tôi vẫn thích ở một mình vì con gái lớn cần nhiều không gian riêng .Nhưng suy cho cùng có thêm một người cũng không ảnh hưởng gì lắm . Tôi vô tư đồng ý và sống chung với Ngọc một cách vui vẻ .


Ngọc cùng tuổi với tôi ,tuy nhiên sinh trước tôi một tháng nên tôi phải gọi bằng chị .Cũng chẳng sao .Dù sao đó cũng chỉ là cách xưng hô .Cô Nga thì nói để chúng tôi xưng hô bạn bè cũng được nhưng bố tôi thì nghiêm khắc bảo : "gia đình phải có trên có dưới ,chị là chị ,em là em .Không thể lẫn lộn được" . Tôi giải thích với cô : " Không sao dì ạ ! con gọi là chị Ngọc cũng được mà" .Dì nhìn tôi với con mắt biết ơn.


Bố xin cho tôi và Ngọc vào học chung một lớp .Để có gì thì còn giúp đỡ nhau . Ngọc ăn nói rất khéo ,lại dễ thương , xinh xắn nên dễ dàng hòa nhập với lớp tôi chỉ trong buổi học đầu tiên .Tôi cũng mừng .Ban đầu mọi người cũng xì xào chuyện gia đình tôi ghê lắm nhưng thấy mối quan hệ giữa tôi và Ngọc hết sức bình thường nên cũng thôi không bàn tán nữa .Riêng con bạn thân của thôi thì vô tư nhác nhở :


- Mày nên cẩn thận với cái con bé này ! có ngày nó đâm sau lưng mày không chừng !


Tôi bật cười :


- Mày tưởng tượng cứ như trong phim ấy ! Làm gì đến mức ấy ! Tao đâu có gì để chị ấy phải đâm sau lưng chứ ? Với lại chị ấy cũng thoải mái ,dễ gần mà .Mày thấy đấy ! mới có một ngày thôi mà chị ấy đã chiếm được cảm tình của lớp mình rồi .Thế mà lúc đầu tao còn lo là phải mất công đi tạo dựng mối quan hệ giùm chị ấy nữa đấy !


Con bạn tôi bĩu môi :


- Lại còn chị chị em em ngọt xớt nữa chứ ! mày bị nó lừa mất rồi .Những đứa con gái khéo miệng nên mới dễ đâm chết người .Tao chỉ nhắc nhở mày thôi ! đừng có trách sau này biểu sao tao không báo trước !


Tôi đấm vào lưng con bạn :


- Đúng là tào lao ! mày bị nhiễm phim Hàn nhiều quá rồi nên thấy toàn mưu mô thôi . Tỉnh lại đi ! nhà văn vườn !


Giờ ra chơi ,mọi người tụm lại hỏi han , nói chuyện với Ngọc .Nhất là mấy cậu con trai .Vì dù sao Ngọc cũng mệnh danh là hoa khôi mà .Ngày học đầu tiên trôi qua suôn sẻ .Chúng tôi về nhà trong tâm trạng phấn khởi vô cùng !Riêng Ngọc ,thỉnh thoảng tôi thấy cô ấy cười thầm một cách khó hiểu .Nhưng không sao ,tôi chẳng cần phải để ý nhiều .Miễn là cả hai chúng tôi đều vui vẻ là okê rồi .


Buổi cơm tối hôm ấy , chúng tôi kể chuyện buổi học đầu tiên cho cả nhà nghe . Giọng kể của Ngọc đầy vẻ tự hào và kiêu hãnh . Cô Nga chăm chú nghe và tỏ thái độ vui vẻ :


- Cũng nhờ cái Thảo cả ! cảm ơn con nhiều vì đã giúp Ngọc .


Tôi chỉ cười :


- Dạ ! con có giúp được gì đâu ạ ! tại Ngọc dễ gần và cũng dễ thương nữa ạ !


Anh Trung nói thêm :


- Mồm mép nó ghê thế đi đâu mà chẳng có bạn ! mẹ đừng lo !


Ngọc không nói gì chỉ tủm tỉm cười . Bố tôi lên tiếng :


- Buổi học đầu tiên như vậy là có dấu hiệu khả quan rồi ! Thảo cố gắng có gì chị Ngọc chưa biết thì chỉ cho chị nhé ! thôi cả nhà năn cơm nhanh kẻo thức ăn nguội hết !


Chúng tôi ai nấy đều cười nói vui vẻ .Riêng anh tôi từ đầu đến cuối không nói lời nào . Chỉ lặng lẽ ngồi ăn và cũng không hề chú ý đến lời nói của ai cả . Tối hôm đó tôi đang ngồi học bài cùng Ngọc thì nhận được tin nhắn của anh tôi : "ra ngoài vườn nói chuyện với anh một lát". Nhận được tin nhắn tôi lặng lẽ đi ra ngay .


Anh tôi đang ngồi một mình dưới ghế đá , bên cạnh gốc cây si mẹ tôi trồng . Vẻ mặt trầm ngâm . Tôi lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh anh .Không dám nói gì .Mỗi lần anh tôi có thái độ như vậy là tôi không dám ho he một tiếng nào .Tôi sợ anh giống như sợ bố vậy .Mặc dù cả hai người chưa từng to tiếng quát mắng tôi .Anh vòng tay ôm tôi rồi khóc .Tôi không hiểu điều gì đã xảy ra với anh tôi nhưng cũng khóc theo .Một lúc sau anh tôi ngừng khóc và lên tiếng :


- Anh rất thương em ! Thương vô cùng Thảo ạ ! từ nhỏ đã vắng bàn tay chăm sóc của người mẹ .Nay lớn lên lại gặp phải cảnh dì ghẻ con chồng .Tuy cô Nga không bạc ác gì nhưng dù sao cô cũng không phải là mẹ đẻ của mình . Lại còn có con gái riêng nữa .Anh sợ em nhìn cảnh mẹ con dì ấy lại tủi thân Anh là anh trai nhưng không biết làm gì giúp em cả .Anh biết con gái lớn cần nhiều sự dạy dỗ của người mẹ .Mà em thì ...


Tôi nghẹn lờ :


- Em không sao mà anh ! Em vẫn sông rất vui vẻ ! Vẫn học hành tử tế mà anh ! Em không sao hết ! Anh đừng lo !


Anh tôi nhìn tôi với ánh mát đầy lo lắng :


- Anh không lo mà chỉ thấy thương em nhiều quá ! Em sống vô tư ,dễ tin người và hết lòng vì người khác .Còn cái Ngọc thì quá khéo léo .Anh sợ hai đưa sống chung với nhau , lỡ có chuyện gì thì chỉ mình em là gánh chịu thiệt thòi .


Tôi bỗng bật cười :


-Anh lại lo giống cái Minh bạn em !nó cũng nói với em những lời tương tự như anh vậy .Anh yên tâm sẽ không có chuyện đó đâu ! em đâu có ác ý gì với ai thì họ hại em làm gì chứ ?


Anh tôi hạ giọng :


- Em có những đứa bạn như cái Minh thì anh cũng yên tâm một phần .Nhưng dù sao em cũng không được tin người quá ! phải biết lo cho mình đấy ! Nhớ không !


Tôi cười trêu đùa anh :


- Nghe như có vẻ anh dặn dò em trước lúc đi xa ấy !


Giọng anh bỗng trở nên buồn buồn :


-Thì anh sắp đi xa thật mà !


Tôi hoảng hốt :


- Anh nói thật đấy chứ ? sao không thấy bố nối với em ? Mà anh định đi đâu ? cho em đi với ?


Anh tôi vuốt tóc tôi :


-Ngốc ạ ! anh đi học chứ đi đâu mà đòi đi theo ! anh vừa giành được học bổng toàn phần ở Úc. Cuối năm anh đi. Em ở nhà phải tự lo chăm sóc bản thân mình !


Tôi nghẹn ngào :


- Sao đi sớm vậy anh ? bố mẹ biết chưa anh ?


- Chưa ! anh chưa nói ! Nhưng việc đó không quan trọng ! Anh đi vì sự nghiệp của anh mà ! Có ai mà ngăn cản được chứ ! Với lại có ngăn cũng không được .Người anh lo lắng nhất là em đó . Vậy nên anh mới đang do dự mãi .


Tôi buồn bã :


- Anh đi vì tương lai em đâu dám cản ! Chỉ có điều em rất nhớ anh ! Anh đi có lâu không ?


- Chắc 4-5 năm gì đó ! Cũng chưa biết được ! Anh vừa học vừa làm mà . Nhưng khi ra trường anh hứa là sẽ trở về quê hương mình làm việc .


- Anh hứa rồi đấy nhé !


- Ừ !anh hứa mà ! Vì ở đó có đứa em gái ngốc nghếch nhất trần gian của anh mà . Anh mà không về lấy ai mà tìm chồng cho em gái anh . Mà anh nói trước .Đang học hành cấm yêu đương nhớ chưa ! mà nếu có yêu phải báo cáo cụ thể cho anh biết đấy ! Anh phải biết mặt mũi thằng em rể tương lai của anh ra sao mới có thể tin tưởng giao em gái anh cho nó được . Lấy được em gái anh đâu có dễ dàng thế chứ !


Tôi bật cười :


- Thế thì em ế chắc rồi ! khó có ai để anh hài lòng lắm !


Anh tôi cốc đầu :


-Ngốc ạ ! em là một cô gái tốt ! Đương nhiên sẽ có rất nhiều chàng trai tốt sẽ đến với em .Tất nhiên, anh sẽ tìm ra gười tốt nhất cho em ! thôi giờ thì khuya rồi .Vào học bài rồi ngủ sớm đi nhé ! nhớ là không được nói chuyện này với ai đấy !


Tôi ngoan ngoãn đứng dậy vâng lời anh đi vào phòng .Hôm đó tôi không học bài mà đi ngủ luôn .Ngọc ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi nhưng cũng không hỏi gì thêm .Đêm hôm đó tôi mơ thấy anh tôi đang xúng xính quần áo cử nhân nhận tấm bằng đại học trong tiếng vỗ tay thán phục của mọi người .Trong đó có bố ,mẹ và cả tôi nữa ...!





***



Năm năm sau tôi thi đỗ vào một trường đại học và ra trường vào làm trong viện nghiên cứu khoa học nông nghiệp.Ngọc tuy không thi đỗ đại học nhưng cũng thi đỗ vào vào mọt trường Cao Đẳng nông lâm .Học xong nhờ có mối quan hệ tốt của bố tôi Ngọc cũng được về làm chung viện với tôi. Chúng tôi giờ sống riêng phòng ,không còn chung phòng như trước nữa .Vì xinh xắn nên Ngọc có rất nhiều người theo đuổi .Toàn những công tử con nhà giàu ,đẹp trai .Ngọc cũng trải qua 3,4 mối tình gì đó .Thấy Ngọc kể với tôi như thế .Còn cụ thể với những ai thì tôi cũng không rõ .Tôi có biết mặt hai người yêu của Ngọc .Một là người bạn học cùng lớp với chúng tôi .Người còn lại là khi Ngọc học cao đẳng có quen và dắt về nhà vài lần .Hồi học cấp 3 , Ngọc cũng có nhiều chàng trai để ý nhưng không hiểu sao Ngọc lại chọn chàng lớp trưởng hiền lành lớp tôi .So với nhiều vệ tinh của Ngọc thì cậu ta còn thua kém nhiều ,chỉ mỗi cái hơn người là học giỏi .Hồi đó tôi và cậu ta cùng trong đội tuyển học sinh giỏi của trường nên cũng hay đến nhà nhau hỏi bài.Lúc đó lần đầu tiên tôi có tình cảm với một người con trai .Đó chính là cậu bạn lớp trưởng .Nhưng vì bản tính nhút nhát nên tôi không dám nói mà cũng chẳng dám thể hiện ra ngoài .Người duy nhất biết chuyện này là Ngọc .Ngay cả anh tôi ,tôi cũng không dám kể .Sợ anh tôi biết lại lo lắng và một phần vì sợ anh tôi la mắng là đang học mà dám yêu . Mối tình đơn phương tôi chôn chặt trong lòng cho đến khi tôi đã trở thành một sinh viên tôi vẫn chưa thể quên cậu ta. Mặc dù lúc đó cậu ta và Ngọc đã chính thức yêu nhau .Bây giờ hai người đã chia tay .Ngọc đã trải qua hơn 3 mối tình mà anh chàng vẫn lẻ bóng một mình . Nhiều lúc muốn gọi điện hỏi han nhưng lại ngại vì dù sao cũng một thời tôi từng yêu đơn phương người ta .


Tôi vào viện được hơn 1 năm thì Ngọc cũng vào .Ngọc khá nhanh nhẹn nên cũng dễ dàng tiếp thu công việc .Tôi chuyên nghiên cứu nên không có nhiều thời gian rỗi .Còn Ngọc thì ngược lại .Mới vào nên chỉ được sắp xếp một số công việc nhẹ nhàng nên có khá nhiều thời gian rảnh rỗi .Có lúc đang làm việc Ngọc cũng nhắn tin cho tôi than chán việc này rồi .Tôi dù bận nhưng cũng cố nhắn lại an ủi : " không sao đâu ! một thời gian nữa sẽ quen thôi ! mới đầu vào em cũng thế mà". Xong khônng thấy Ngọc nhắn tin gì nữa . Nhưng kể từ khi vào viện Ngọc thân thiết với tôi hơn .Cứ rỗi là đến phòng nghiên cứu của tôi .Mọi người phòng tôi ai cũng quý Ngọc .Tôi cũng vui lây.Đặc biệt là anh Quý phòng tôi .Anh ấy là bạn thân của anh trai tôi hồi còn học cấp 3.Nên tôi xem anh như anh trai mình vậy .Nhất là từ khi anh tôi đi du học.Ngọc rất quý anh ấy .Có lẽ vì anh ấy tính tình vui vẻ ,dễ hòa đòng , giống tính Ngọc nên cô ấy mến anh .Tôi và anh cùng nghiên cứu nên hay đi cùng nhau .Công việc của một kĩ sư rất vất vả .Lại hay phải đi thực tế nhiều , nhất là hay về những vùng nông thôn .Nơi bà con trồng rất nhiều lúa .Chúng tôi thường về nghiên cứu và đem giống mới về trồng thử nghiệm .Đi với anh lâu ngày ,tôi phát hiện anh tuy là nhà khoa học nhưng khá lãng mạn .Rất hay làm thơ Mà lạ là anh xuất khẩu làm thơ rất tài tình .Chỉ một lúc là anh làm ra nguyên một bài thơ liền .Thấy tôi vốn yêu thơ ,anh hay tặng tôi toàn những bài thơ nóng hổi trên trang giấy A4 viết vội còn sữa chữa lem nhem nữa .Những tờ giấy thơ anh tặng tôi đến giờ có thể đóng thành sách được rồi .Tôi vô tư trêu anh :


- Anh suốt ngày thơ thẩn với công việc thế này lấy thời gian đâu mà dành cho người yêu ! cô ấy chán rồi bỏ anh mất thôi!


Anh tủm tỉm cười :


- Người yêu anh luôn bên cạnh anh suốt ngày rồi còn đòi hỏi gì nữa !


Chợt hiểu ra điều gì đó , má tôi ửng hồng :


- Anh này đùa rai ! không ai dám yêu em thật đó !


- Có anh bên cạnh em ! Ai dám vượt anh mặt nào?


Tôi hết lí sự với anh ,anh làm thơ hay mà đối đáp cũng hay nữa.


- Thôi em đầu hàng rồi đấy !


- Đầu hàng làm vợ anh rồi hả ?


Tôi đỏ mặt đấm vào lưng anh mấy cái :


-Cái anh này thật hết chịu nổi với anh luôn ! không tài nào nói lại được !


- Thì đồng ý lấy anh là chịu được liền à !


Tôi không còn cách nào :


- Thôi em im lặng là vàng vậy !


- Im lặng có nghĩa là đồng tình rồi nhé !


Tôi phá lên cười ! bóng hai đứa nghiêng ngả dưỡi cánh đồng quê .




***


Ba tháng sau viện tôi có tin là anh Quý được chọn đi Thụy Sĩ để tiếp tục nghiên cứu sinh .Và viện cũng đang muốn cử thêm một người nữa nhưng chưa biết chọn ai . Lúc đó tôi và bốn người nữa đang nghiên cứu đề tài . Chắc là chờ kết quả nghiên cứu xong sẽ chọn thêm một người nữa đi cùng anh . Tôi bận túi bụi cả ngày . Chả thiết gì ăn uống .Đây là đề tài tâm huyết của tôi nghiên cứu về vấn đề lai tạo giống lúa ngắn ngày nhưng có khả năng kháng lại sâu bệnh rất tốt . Tôi đã ấp ủ nó từ thời đại học.Anh Quý khuyên tôi nên chọn đề tài này và cũng đã cùng tôi đi thực nghiệm rất nhiều nơi .Anh nói đây là đề tài rất hay và cũng có tính thực thi rộng rãi . Anh ấy rất nhiệt tình trong những chuyến đi về quê giúp tôi thực nghiệm . Lần đầu cho kết quả rất tốt .Tôi hân hoan làm tiếp lần sau .Lần này tôi không cần anh giúp nữa .công việc đã nhẹ nhàng hơn nên tự tôi làm một mình được .Mọi việc tưởng suôn sẻ nào ngờ ...! Sắp đến ngày báo cáo kết quả ,tôi ra thăm ruộng lúa của mình .Tôi hốt hoảng và suýt ngất vì ruộng lúa của tôi bị sâu cuốn lá tàn phá gần hết . Cả bên đối chứng cũng có tình trạng tương tự . Tôi hoang mang không còn biết nghĩ ngợi gì nữa .Ngày báo cáo sắp đến rồi lấy kết quả đâu để báo cáo đây ! bao nhiêu công sức và tâm huyết bấy lâu tan tành theo mây khói ! Tôi chỉ biết ngồi ôm ruộng lúa của mình mà khóc nức nở !Một lúc sau không biết anh nghe tin ở đâu ,anh chạy đến vẻ mặt hớt hải :


-Sao lại ra thế này hả em?


-Em cũng không biết ? Hay tại em sai sót gì trong quá trình lai ?


-không thể thế được ! mấy lần trước tốt thế cơ mà ?


- Hay lần này do mệt quá mà em làm sai quy trình ?


- Em làm việc rất cẩn thận cơ mà ? Với lại tại sao cả bên thực nghiệm và bên đối chứng đều bị bệnh chứ ? chắc có uẩn khúc gì đây ? Để anh báo cáo lên cấp trên tìm hiểu !


Linh tính tôi như mách bảo một điều gì đó .Tôi chợt lên tiếng:


- Đừng anh ! Dù sao chuyện cũng xảy ra rồi !Lần sau em cẩn thận hơn. Báo cáo chuyện này làm lớn chuyện không hay ho gì Với lại em không muốn mọi người bàn tán về mình . Coi như em hủy đề tài này vậy !


- Vậy suất đi thụy sĩ còn lại em tính sao ?


Tôi cười :


- Em đâu có ý định làm đề tài này để được đi nghiên cứu sinh đâu !


-Vậy sao em lại làm ?


- Em làm vì em thích thôi ! với lại cũng một lần cho biết rút kinh nghiệm lần sau !


Giọng anh buồn hẳn :


-Vậy em tính để anh đi một mình à


- Đâu có !cấp trên báo là còn cử thêm một người nữa mà !


Anh bỗng dưng bực dọc :


- Em ngốc thật hay giả vờ không hiểu vậy ?


- Em hiểu ! Nhưng chỉ cần anh thành công là em vui nhất rồi ! Còn việc của em chỉ cần thế này thôi !


- Nhưng đó là ước mơ của em mà !


- Ước mơ lớn nhất của em là trở thành một người vợ, người mẹ tốt


Bất chợt ,anh ôm tôi vào lòng :


- Anh cảm ơn em nhiều lắm ! Cảm ơn cuộc đời đã cho anh gặp được một người con gái như em ! Chờ anh nhé !


Tôi nép người vào ngực anh gật đầu . Vòng tay anh xiết chặt hơn .Tôi chưa bao giờ mình lại cảm thấy hạnh phúc và ấm áp như lúc này !


Hôm sau ,tôi nhận được tin mừng ! Anh tôi sẽ về chiều nay .Tôi nhảy lên sung sướng như mọt đứa trẻ lâu ngày mới được gặp lại mẹ .Anh đã làm xong luận án thạc sĩ kinh tế và trở về quê thực hiện lời hứa ngày xưa . Mấy năm trời xa anh ,tôi ngồi đếm từng ngày . Mặc dù ngày nào hai anh em cùng lên mạng gặp nhau .Nhưng tôi vẫn mong mỏi thấy anh tôi bằng xương bằng thịt hẳn hoi.Giây phút hồi hộp nhất cũng đã đến .Cả nhà tôi ra đón anh ở sân bay .Cả mẹ tôi và chú Thương cũng đến .Mọi người vỡ òa lên sung sướng khi nhìn thấy anh từ xa .Ai cũng khóc khi gặp lại anh .Nhất là mẹ tôi .Bà ôm anh lâu lắm .Mắt mẹ đỏ hoe ! Chú Thương vỗ vai anh chúc mừng anh đã trở thành một người đàn ông rắn rỏi.Người sau cùng anh ôm là tôi.Tôi khóc còn anh thì cười . Anh vẫn cốc đầu tôi bảo :


- Vẫn còn trẻ con lắm !


Anh Quý xen vào :


- Tao đào tào mãi mà không chịu lớn .Kì này phải mày ra tay thôi !


Anh phá lên cười :


- Mày còn bó tay thì tao làm được gì nữa !


Tôi lên tiếng :


- Thôi đi hai ông tướng ! chỉ chọc người khác là không ai bằng ! Ra xe thôi nào !


Cả gia đình tôi cười nói vui vẻ và lên xe ra về .


Buổi chiều hôm ấy , Tôi và Ngọc được cử đi chợ ! Còn hai bà mẹ được giao nhiệm vụ chuẩn bị dưới bếp .Tôi vui lắm ,cười nói suốt buổi như con chim non .Lâu lắm rồi tôi mới có cái cảm giác tuyệt vời này . Hôm ấy Ngọc ít nói hẳn ,tôi cũng không để tâm nhiều lắm vì mải nghĩ đến niềm vui được gặp anh trai . Xong nhiệm vụ ,chúng tôi trở về nhà . Bố mẹ tôi ,cô Nga ,chú Thương đang trò chuyện vui vẻ .Thấy gương mặt ai cũng rạng ngời hạnh phúc .Tôi thầm mừng cho họ .Anh Quý và anh tôi thì đang trên phòng của anh tôi nói chuyện gì đó . Không rõ hai người nói chuyện gì mà lâu thế . Chỉ đến khi cơm đã dọn ra ,tôi lên gọi mới chịu xuống . Bữa cơm diễn ra thật vui vẻ . Mọi người đua nhau bắt anh tôi kể chuyện cuộc sống của anh ở nước Úc như thế nào ? có thấy con chuột túi ngoài đời chưa ? Hay có cô gái mắt xanh nào lọt vào mắt đen anh chưa ?.... vui lắm ! Anh tôi lần này về tính tình khác hẳn xua . Cười nói và vui vẻ ,hòa đồng hơn ngày xưa nhiều . không lì lợm ,khó chịu như xưa nữa .Tôi rất mừng vì điều này .Bữa ăn kết thúc , tôi và Ngọc nhận nhiệm vụ rửa chén bát để các cụ nghỉ ngơi . Thật ra làm con gái cũng hơi bất công thật ! thành quả thì hưởng như nhau còn việc thì lại làm nhiều hơn . Tôi phàn nàn với Ngọc .Ngọc phá lên cười ! Hai chúng tôi loay hoay dưới bếp một hồi .Chợt nghe tiếng anh tôi gọi :


- Hai đứa xong chưa lên đây nói chuyện !


Tôi và Ngọc đồng thanh :


- Vâng !


Chúng tôi đi lên nhà thấy mọi người đang ngồi vào bàn .Vẻ mặt rất nghiêm trọng . Nhất là vẻ mặt của cô Nga ,trông như sắp khóc . Tôi không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng chắc là nghiêm trọng lắm ! Tôi hơi lo và cũng sợ nữa .Anh Quý kéo tay tôi ngồi xuống .Anh nắm tay tôi thật chặt .Dường như anh biết tôi đang lo lắng !Anh tôi lên tiếng trước :


- Anh đã nói hết sự thật với bố mẹ và cô chú đây rồi ! Ngọc ! Cô có điều gì để nói không ?


Tôi hốt hoảng chen vào :


- Sự thật gì vậy anh ?


-Sự thật về chuyện đề tài của em bị người ta phá hại !


- Bị người ta phá hại ? Sao anh biết ?


- Có nhiều chuyện em không kể với anh nhưng anh vẫn cố gắng tìm hiểu .Nhưng thôi , anh cho qua hết vì nó không quá nghiêm trọng .Nhưng lần này nó liên quan trực tiếp đến sự nghiệp của em nên anh quyết tâm điều tra đến cùng và quyết đem nó ra ánh sáng . Không thể để em gái anh chịu thiệt thòi thế này mãi được !


Tôi im lặng .Anh tôi nói tiếp :


- Khi nghe Quý nói sơ qua điện thoại .Anh đã biết ngay có chuyện không ổn nên nhờ Quý âm thầm điều tra mà không cho em biết vì nếu biết em sẽ ngăn cản . Với khả năng và kinh nghiệm của Quý thật không khó để điều tra ra thủ phạm đằng sau là ai .Quý nói lại với anh và anh cũng dự đoán được ngay đó là ai chỉ có điều chưa có bằng chứng . Nhưng giờ nhân chứng vật chứng đã đầy đủ .Anh không muốn em anh cứ phải chịu thiệt thòi ,còn người kia lại ngày càng lộng hành. Ngọc ! cô có gì để nói không ?


Ngọc nãy giò cúi đầu không nói gì , bỗng cô ngẩng cao đầu nói giọng chua chát :


- Phải ! chính tôi đã làm đó ! chính tôi đã phá hại đề tài của Thảo đó ! Thì sao ? Ai dám bắt tôi đi tù nào ?


Anh Qúy lên tiếng :


- Không ai dám bắt cô đi tù ư ? Ít nhất cũng không có công ty hay viện khoa học nào dám nhận một nhân viên mưu mô ,xảo quyệt và mất đạo đức như cô .Ban đầu , khi điều tra ra cô .Tôi cũng bất ngờ lắm ! sợ Thảo khó xử ! tôi để cô tự ăn năn lỗi lầm của mình .Tôi âm thầm theo dõi nhưng không hề thấy biểu hiện hối lỗi ở cô nên tôi quyết định phơi bày sự ra sự thật !


Ngọc cười khanh khách :


- Các người ! Ai cũng đứng về phía nó ! Nó có gì tốt đẹp hơn tôi chứ ? Nó không xinh đẹp , tài ăn nói lại càng kém , lại còn ngốc nghếch ,dễ bị người ta lừa gạt mà không không hề hay biết , nói gì cũng tin .Tất cả mọi thứ nó đều kém tôi ! tại sao cuối cùng nó lại có được tất cả ! gia đình , sự nghiệp và cả tình yêu nữa ! Chính anh là nguyên nhân để tôi quyết tâm hại nó lần này ! Anh còn lớn tiếng nữa sao ?


Tôi nghẹn lời, ôm mặt khóc nức nở . Người chị em tôi coi như người thân bấy lâu nay lại nghĩ về tôi những điều hèn kém ,đáng coi thường đến thế sao ?


Anh ôm tôi trong tiếng nấc lòng mình . Tôi sốc thật sự !


- Đúng vậy ! Cô hơn Thảo về tất cả mọi mặt nhưng cô thua cô ấy chỉ một thứ mà loại người như cô không thể có được . Đó chính là cái TÂM ! Cô hiểu không?


Anh tôi giọng gay gắt hơn :


-Tôi cứ ngỡ là cô biết hối cãi ! nhưng nào ngờ cô ngày càng lún sâu . Tôi quyết tâm theo đuổi vụ này đến cùng . Tôi sẽ đem bằng chứng đến viện để xác thực .Ngày mai tôi và Qúy sẽ tiến hành ngay việc đó . Đó chính là hậu quả cô phải nhận về những việc cô đã gây ra .


Đến lúc tôi không thể nào im lặng được nữa , tôi lấy hết sức bình tĩnh lên tiếng với giọng cương quyết :


- Mọi người hãy nghe con nói rồi quyết định sau cũng chưa muộn. Thật ra con buồn lắm khi nghe chị Ngọc lại nghĩ về con như vậy !Con bất ngờ vô cùng ! Nhưng xét lại chị Ngọc cũng đáng thương hơn là đáng trách ! Chị ấy cũng có hoàn cảnh như con .Chứng kiến cảnh chia ly của bố mẹ đã là một tổn thương rất lớn trong tâm hồn con trẻ . Nhưng chị ấy lại không nhận được tình thương của cả cha và mẹ chư con .Không được anh trai quan tâm ,chăm sóc như con .Lớn lên gặp những người yêu thương lại không thật lòng mà chỉ yêu mình bằng vẻ đẹp bề ngoài mà thôi .Còn con lại được anh Quý yêu thương trân trọng bằng cả trái tim chân thành .Con nghĩ chị ấy trót sai lầm là vì ghen với những gì con có được mà lẽ ra người như chị ấy phải có nhiều hơn con .Về điểm này con có thể hiểu .Với lại từng ấy năm chung sống với nhau , chị ấy cũng chưa làm gì tổn hại con đến mức nghiêm trọng .Con vẫn sống và làm việc tốt .Vẫn được mọi người thông cảm và yêu thương .Nói chung là con không bị thiệt thòi gì cả .Trái lại nếu đem việc này phơi bày ra thì ít nhất về danh dự chị ấy sẽ bị đánh mất .Sẽ không có một cơ quan nào chịu nhận chị vào làm . Mọi người sẽ nhìn chị với con mắt ác cảm . Cộng dồn lại với nhau ,liệu chị có còn sức chịu đựng ? Hay lún sâu ngày càng sâu vì dù sao đã cũng mang tiếng ác rồi , không còn gì để mất . Con người ta khi bị dồn đến mức đường cùng thì việc gì cũng dám làm .Hoặc ví như chị ấy nghĩ quẩn mà tự tử thì sao ? Không thể chỉ vì chút sai lầm trong quá khứ mà hại cả một đời con người ta được . Đằng này lỗi lầm đó cũng không nghiêm trọng lắm đối với người bị hại .Hậu quả cũng không quá nghiêm trọng . Chưa nói đến việc cô Nga sẽ bị tổn thương đau khổ đén mức nào về đưa con gái dại dột của mình .Cô Nga đau khổ thì bố mình cũng khổ . Mà bố khổ thì chúng con đâu có sung sướng gì . Như vậy không có ai có thể vui vẻ được . Con tin là con người thì ai cũng có mặt tốt mặt xấu cả . Chỉ vì bị u mê mà cái tốt của họ bị che đi . Nếu chúng ta giúp họ khôi phục được mặt tốt của học , giúp họ vun trồng nó thì chắc chắn một ngày nó sẽ ra hoa kết trái .Lúc đó ai cũng vui vẻ cả .Xã hội lại có thêm một người tốt .Huống chi chị Ngọc lại không hoàn toàn là người xấu .Quay đầu là bờ ! Mọi người hãy cho chị ấy thêm một cơ hội !


Bất ngờ , Ngọc ôm mặt khóc nức nở . Cứ như là tôi dã nói hết nỗi lòng bấy lâu của chị vậy . Cô ấy khóc như chưa bao giờ được khóc .Cô Nga cũng khóc .Mẹ tôi Cũng khoc .Tôi cũng khóc .Tôi đi lại chỗ chị khẽ ôm bờ vai đang run run của chị .Chị ôm chầm lấy tôi như một đưa trẻ tội nghiệp .Lần đầu tiên tôi thấy chị yếu đuối như vậy ! Chị run run trong tiếng nấc nghẹn ngào :


- Cám ơn em đã hiểu lòng chị !Chị sẽ chịu hết trách nhiệm do lỗi lầm của chị đã gây ra ! chị xin cúi đầu tạ lỗi cùng em !


Tôi vội đứng dậy đỡ lấy chị :


- Em hiểu chị mà ! Em đã tha lỗi cho chị rồi ! Từ nay hãy vun trồng cái TÂM TỪ của mình chị nhé ! em và mọi người sẽ giúp chị !


Mẹ và cô Nga cũng đứng dậy đi lại chỗ tôi và chị Ngọc .Hai người cùng dang tay ôm trọn hai đứa con gái chúng tôi vào lòng .Cả bốn chúng tôi cùng khóc nức nở trong sự ấm áp của tình mẹ ,tình chị em mà lâu lắm rồi chúng tôi thiếu vắng nó .Ôi ! những đứa con luôn khao khát tình mẹ ! cho dù đã lớn khôn! Suốt cuộc đời này vòng tay mẹ vẫn là ấm áp ,là chốn yên bình nhất ! Giờ đây tôi và chị Ngọc không chỉ có một bà mẹ mà có cả hai bà mẹ . Những bà mẹ tuy không sinh ra chúng tôi nhưng yêu thương con gái mình bằng cả trái tim mình .Trong những hoàn cảnh bất hạnh ta cứ ngỡ mình là người đau khổ nhất .Có biết đâu trong hoàn cảnh ấy lại sản sinh ra rất nhiều thứ tình cảm thiêng liêng mà đâu nhất thiết phải là thâm tình ruột thịt .Lần đầu tiên trong đời tôi ngước nhìn thấy bố tôi , chú Thương, anh Quý và người anh trai lạnh lùng yêu quý của tôi mắt đỏ hoe ! thì ra những người đàn ông trong cuộc đời tôi mà tôi luôn nghĩ rằng họ là sắt đá , là cây tùng cây bách , là tượng đài mạnh mẽ để những phụ nữ như chúng tôi tựa vào những lúc yếu lòng - họ lại đang khóc trong giọt nước mắt hạng phúc của tình người !



Trong hang sâu ngàn năm u tối và lạnh giá .Chỉ cần có một ngọn nến thắp sáng cũng đủ sưởi ấm và xua tan đi cái đen tối và u ám của hàng ngàn năm qua !



- Hết -