Đắng lòng cảnh 2 anh em bị căn bệnh giống ếch

TRI THỨC SỐNG

Đắng lòng cảnh 2 anh em bị căn bệnh giống ếch

Nhìn 2 đứa con bước xiêu vẹo như sắp ngã, chốc chốc chúng nó lại dừng lại nghỉ ngơi để lấy sức bước tiếp. Giờ đến nhà cũng không có, phải đi ở nhờ nhà họ hàng. Hai vợ chồng chỉ nuốt biết nuốt nước ...

Lúc mới sinh ra thân hình cả hai em đã không bình thường, đứa lớn ở cái tuổi 12, chỉ cao 70cm, nặng 12kg. Đứa em gái nhỏ bệnh chưa nặng, nhưng cũng đã có những biểu hiện giống anh trai mình. Càng lớn ngực hai đứa trẻ càng phình ra, chân tay teo tóp dần, mắt thì lồi rồi mờ dần…Mỗi lần đi học, không may bị ngã lại ngất, bố em lại phải tất tưởi chạy đến trường mang đi bệnh viện.

Vợ chồng anh Vụ chỉ muốn chữa bệnh cho con nhưng ước mơ ấy quá xa vời.
 
Vợ chồng anh Vụ chỉ muốn chữa bệnh cho con nhưng ước mơ ấy quá xa vời.

Đó là hoàn cảnh đáng thương của em Đỗ Hoài Nam (sinh năm 2001) và Đỗ Bích Ngọc (sinh năm 2007) ở xóm 6, xã Tràng An, huyện Bình Lục. Cả hai đều mắc căn bệnh lạ. Hiện tại hai anh em Nam và Ngọc đều di chuyển rất khó khăn, ngực ngày càng phình to, mắt thì lồi ra, chân tay ngày một teo tóp… 

Ngồi nghe tâm sự của anh Đỗ Viết Vụ (sinh năm 1977) và chị Nguyễn Thị Lợi (sinh năm 1982), chúng tôi không khỏi chạnh lòng. Năm 2000 anh Vụ và chị Lợi, hai phận nghèo gặp nhau bén duyên vợ chồng, gia đình nội ngoại hai bên hoàn cảnh cũng quá nghèo, nên lúc cưới anh chị phải đến ở nhờ nhà của nhà bà dì, tiện thể trong coi luôn.

Mặc dù nghèo khổ nhưng anh chị vẫn hết mực yêu thương nhau và thông cảm cho nhau nên gia đình luôn hạnh phúc. Hạnh phúc càng được nâng lên khi năm 2001, anh chị đón chào đứa con đầu lòng là Đỗ Hoài Nam, Nam sinh ra cũng rất bình thường như những đứa trẻ khác, nhưng chỉ đến khi cháu Nam được 7 tháng tuổi thì bắt đầu có những biểu hiện lạ.

Hai anh em Nam và Ngọc.
 
Hai anh em Nam và Ngọc.

Đầu tiên là da tay, chân khô ráp, cơ thể không phát triển, cứ teo tóp lại. Thấy con bị ốm hai vợ chồng anh chị khăn gói đưa cháu Nam đến Bệnh viện nhi TW để khám bệnh. Nhưng theo kết luận của bác sỹ chưa khám ra bệnh của cháu và cháu Nam bị bệnh này là bẩm sinh. Bây giờ chỉ có uống thuốc để giảm cơn đau cũng như thuốc bổ để bồi dưỡng cơ thể.

Không nản lòng, 2 vợ chồng về bán hết những thứ có giá trị trong nhà, vay mượn gom góp được bao nhiêu tiền anh chị đều đưa cháu đi khắp các bệnh viện chỉ để tìm ra nguyên nhân và điều trị cho con. Nhưng đi đến đâu cũng chỉ nhận được kết luận là cháu bị bẩm sinh.

Càng lớn chân tay Nam càng teo tóp, ngực thì cứ phình ra, mắt thì ngày càng lồi và mờ dần. Hiện nay Nam phải đeo kính cận lên đến 7 độ. Nhìn những bước chân xiêu vẹo mỗi khi Nam bước đi, và cứ đi được một đoạn em lại dừng lại nghỉ, em không thể đứng thẳng người, mà thân hình em chẳng khác gì một cây tre cong.

Đến tuổi đi học, Nam được bố mẹ cho đến trường, đến lớp chỉ một mình Nam ngồi thu một góc, không chơi, không trò chuyện với ai, chỉ nhìn qua khe cửa sổ nhìn các bạn cùng trang lứa tung tăng nô đùa. Đến lớp 2 thì, thể thể trạng Nam quá yếu, mỗi lần đi học, không may bị bàn bè va chạm mạnh, hay bị ngã là Nam lại ngất, cứ mỗi lần như vậy anh Vụ lại phải bỏ tất cả công việc để đưa con đi đến trạm y tế.

Năm 2007, vợ chồng anh Vụ sinh tiếp lần nữa. Nhưng dường như số phận quá trớ trêu với cái gia đình nhỏ bé ấy, bé Đỗ Bích Ngọc vừa sinh ra thì có những biểu hiện khác thường, chị Lợi đưa con đi khám thì cũng nhận được hung tin, cháu Ngọc cũng bị bệnh giống hệt cháu Nam. Càng lớn Ngọc cũng có những biểu hiện giống hệt anh mình, chân tay cũng cứ teo dần, ngực cứ phình ra, cơ thể chậm phát triển.

Dù làm việc nhưng chị Lợi vẫn luôn phải để 2 đứa con bên mình để canh chừng.
 
Dù làm việc nhưng chị Lợi vẫn luôn phải để 2 đứa con bên mình để canh chừng.

Gia cảnh anh chị vô cùng khó khăn, kinh tế chủ yếu phụ thuộc vào 2 sào ruộng cùng những ngày đi phụ hồ của anh Vụ với số tiền làm vàng mã của chị Lợi. Nhưng không thấm tháp vào đâu so với số tiền thuốc mà mỗi tháng anh chị phải mua về cho hai cháu Nam và Ngọc.

Ngồi thu vào một góc, ánh mắt buồn bã, khác với những đứa bé cùng trang lứa nghịch ngợm khác. Nhưng khi bắt chuyện Nam rất thân thiện. Khi được hỏi “cháu có muốn đi học không?”. Ánh mắt Nam dường như sáng lên rồi trả lời: “Có ạ! Cháu muốn được đi học lắm, cháu muốn chơi với các bạn nữa, nhưng chẳng có ai muốn chơi với”. Nghe câu trả lời của Nam, chị Lợi òa khóc, chị thương con biết chừng nào, nhưng số phận quá nghiệt ngã khi bắt hai đứa con chị phải chịu khổ như bây giờ”.

Hàng ngày, anh Vụ đi làm phụ hồ, vì phải trông con nên chị Lợi phải ở nhà, và làm thêm vàng mã đi bán. Chị Lợi nghẹn ngào tâm sự: “Gia đình tôi đã đưa hai con đi mấy bệnh viện để khám rồi, nhưng vẫn chưa tìm được nguyên nhân bệnh, mà bây giờ mọi thứ đáng giá trong nhà đã bán hết, đến nhà cũng phải đi ở nhờ. Hoàn cảnh như thế này thì giờ chúng tôi không biết lấy tiền đâu ra để đưa hai đứa đi khám tiếp…”.

Có lẽ ước mơ được cắp sách đến trường của hai anh em bị bệnh giống ếch khó thành hiện thực với hoàn cảnh khó khăn của gia đình.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Anh Đỗ Viết Vụ, chị Nguyễn Thị Lợi: Xóm 6, xã Tràng An, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam.

ĐT: 03516.286.415