Đắng lòng cảnh người phụ nữ nghèo cô độc nằm chờ chết

TRI THỨC SỐNG

Đắng lòng cảnh người phụ nữ nghèo cô độc nằm chờ chết

Những cơn đau đớn hành hạ khiến thể xác chị ngày càng gầy gò co quắp. Biết là bệnh tình rất nặng không được điều trị có thể tàn tật cả đời nhưng ngẫm đến hoàn của mình mình chị đành nuốt nước mắt nhờ ...

Người phụ nữ bất hạnh mà chúng tôi muốn nhắc đến là chị Nguyễn Thị Lan (49 tuổi) xóm 7, xã Sơn Giang, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh.

Cả cuộc đời chị sống trong đói nghèo, khổ cực, vò võ nuôi con một mình. Cũng vì quá khó khăn nên đứa con gái duy nhất của chị phải bỏ học vào miền Nam làm công nhân. Và rồi thêm một lần nữa chị cố giấu nước mắt vào trong để cho đứa con gái yên bề gia thất tận Nha Trang nhưng cũng nghèo lắm. Còn chị một mình nơi quê nghèo, chính ngay trong căn nhà tranh xập xệ ấy chỉ còn người mẹ hiền còm cõi đau yếu hàng ngày phải vật lộn với biết bao khó khăn vất vả để mưu sinh.

Những c
 
Những cơn đau hành hạ khiến chị ngày càng tiều tụy, bạc nhược. 

Mặc dù sức khỏe yếu nhưng ngày nào chị Lan cũng phải vào rừng chăn bò thuê, đi đốt than hoặc đi củi bán kiếm tiền mua gạo sống qua ngày. Rồi một ngày đầu tháng 9 (âm lịch) đứa con gái gọi về thông báo với mẹ đã sinh cháu trai. Những giọt nước mắt vui mừng chảy trên khuôn mắt rám nắng khắc khổ của chị. Chị thầm cảm ơn ông trời đã cho con gái mình 1 gia đình hạnh phúc chứ không phải vò võ một mình cuộc như đời của chị.

“Bữa nớ tui vào rừng để bóc vỏ gỗ keo thuê. Định đi vài chuyến gom góp ít đủ tiền mua vé xe vào Nha Trang thăm con, thăm cháu. Mỗi ngày cũng được 70.000 đồng nhưng phải vác gỗ vất vả lắm, nghĩ đến việc mình có thể gặp được con, được bồng cháu tôi cũng cố gắng xin được đi làm. Bữa nớ không biết trời xui đất khiến thế nào mà một cây gỗ keo bị người ta cưa dở đổ xuống đập vào đầu, tui chỉ kịp hét lên khi tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm trong bệnh viện băng trắng đầy người ”, chị Lan nhớ lại chuyện đi rừng bị gỗ đè.

Em gái chị Lan là chị Thảo giờ cũng chỉ biết nhìn và chờ chị mình chết mòn vì quá nghèo.
 
Em gái chị Lan là chị Thảo thương chị mà không biết phải làm sao khi hoàn cảnh cũng quá chật vật.

Tại bệnh viện đa khoa huyện Hương Sơn bác sĩ kết luận chị bị chấn thương sọ não do gỗ keo đâm sâu vào đầu, mất máu nhiều. Hai tay bị gãy, vỡ xương phải bó bột điều trị lâu dài.

Là hộ nghèo của xã, hoàn cảnh đặc biệt khó khăn nên từ ngày nhập viện chị Lan lại càng rơi vào cảnh túng quẫn. Tất cả đều dựa vào gia đình đứa em gái cũng rất nghèo khó, để chị mình có thể “cầm cự” tại bệnh viện được 10 ngày người em gái là Nguyễn Thị Thảo phải về nhà bán hết trâu bò và chạy vạy khắp nơi để cứu chị. Nằm viện được 15 ngày thấy bệnh tình của chị Lan không tiến triển tốt nên bác sĩ khuyên nên chuyển chị lên tuyến trên điều trị.

 Căn nhà cuả chị Lan ngày càng tồi tàn, rách nát là n
 
 Căn nhà của chị Lan ngày càng tồi tàn, rách nát là nơi chị chống chọi với bệnh tật, cô đơn.

Khi nghe bác sĩ bảo thế, vợ chồng cô em gái lại chạy vạy khắp nơi để vay mượn tiền nhưng không biết gõ cửa nhà ai nữa vì những nơi có thể vay được chị Thảo đều đã tìm đến. Nhìn thấy chị gái ngày càng gầy yếu vì các cơn đau hành hạ cô em gái chị cũng chỉ biết nuốt nước mắt bất lực. Biết gia cảnh đứa em đã kệt quệ vì mình nên chị Lan một mực đòi về nhà nằm chờ chết?. Và cuối cùng bác sĩ yêu cầu chị Thảo phải viết giấy cam đoan “nếu có chuyện gì xảy ra thì gia đình tự phải chịu trách nhiệm” mới cho xuất viện.

Với khuôn mặt khắc khổ không kém chị gái mình, chị Nguyễn Thị Thảo nghẹn ngào: “Cho chị ấy về khi bệnh đang nặng tui có tội lắm, nhưng bấy giờ túng quẫn lắm rồi không kiếm mô ra tiền nữa…lỡ không may chị ấy tàn phế thì tui ân hận lắm”.

Từ ngày trốn viện về nhà chị Lan thường bị choáng váng trên đầu do vết thương quá sâu cộng với mất máu nhiều. Đôi tay thì đau nhức nên chị Lan cứ rên rỉ suốt ngày. Ăn uống, chăm sóc lại không được đầy đủ nên ngày càng ngày chị càng gầy gò co quắp.

Mặc dù những cơn đau đang kéo dài nhưng vợ chồng chị Thảo đành phải để chị gái một mình trong căn nhà tranh xập xệ để đi rẫy chặt củi, đốt than kiếm tiền thuốc thang cho chị Lan và nuôi các con nhỏ.

“Để chị ở nhà một mình biết là nguy hiểm nhưng vợ chồng tui cũng phải làm rứa (thế) để lên rẫy nếu không 2 đứa con nhỏ không có cái ăn chị ấy cũng không có thuốc để uống”, chị Thảo nuốt nước mắt kể.

Ở nhà chị Lan nằm bất động với những cơn đau hành hạ. Vết thương ở đầu thường xuyên lên cơn đau dữ đội, lúc nào đau quá chị mới ú ớ gọi hai đứa cháu nhỏ vào lấy một viên giảm đau để cầm cự. Tất cả sinh hoạt cá nhân đều phải dựa vào đứa cháu đang học lớp 2. Phải chờ đến buổi trưa và tối đêm lúc đó vợ chồng em gái đi rẫy về rồi nấu cơm mang qua.

Đã gần đến ngày tái khám nhưng vợ chồng em gái chưa kiếm đủ tiền nên chị Lan đành ở nhà chờ. Biết là đôi tay mình không chữa trị cẩn thận có thể trở thành gánh nặng cho đứa em nhưng chị cũng không biết làm cách nào?. Thôi thì đành phó mặc số phận của mình cho ông trời.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Lan, xóm 7, xã Sơn Giang, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh

ĐT: 01693.817.992 - chị Thảo em gái chị Lan