Đừng hỏi tại sao!

TRI THỨC SỐNG

Đừng hỏi tại sao!

- Anh à, chúng mình chia tay đi! - Em nói gì vậy, sao tự nhiên...- Vũ ngạc nhiên - Em không còn ảo tưởng nữa rồi. Mọi người nói đúng, đời không như mơ. Em không muốn đặt cược số phận mình vào anh, khi mà công việc của anh còn quá bấp bênh, anh còn chưa thể lo cho mình được thì ...

- Anh à, chúng mình chia tay đi!


- Em nói gì vậy, sao tự nhiên...- Vũ ngạc nhiên


- Em không còn ảo tưởng nữa rồi. Mọi người nói đúng, đời không như mơ. Em không muốn đặt cược số phận mình vào anh, khi mà công việc của anh còn quá bấp bênh, anh còn chưa thể lo cho mình được thì làm sao em còn mong anh lo được cho em. Vậy nhé, em đi đây, từ nay đừng làm phiền em.


- Không, đây không phải sự thật phải không, nói cho anh biết là anh đang mơ đi. Em không phải là người như thế. Chúng ta đã vượt qua bao nhiêu trở ngại mới đến được với nhau. Chẳng lẽ tình yêu 4 năm lại kết thúc như vậy sao? Anh không tin, anh không tin! Em nói đi, đây không phải là lí do. Anh biết mà.


- Anh biết gì chứ. Đúng là trước đó tôi đã quá ngây thơ và mơ mộng, tôi nghĩ rằng chỉ cần tình yêu thôi là đủ làm cho mình hạnh phúc. Nhưng tôi nhận ra mình ngu ngốc thế nào khi tin vào điều đó rồi. Thời buổi này tất cả chạy theo đồng tiền, không có tiền thì sẽ chẳng có gì cả. Tôi không muốn sống vất vả, tôi không muốn ngày ngày phải làm lụng, tôi không muốn con tôi cũng phải chịu cảnh nghèo đói. Tôi muốn có nhà cao, cửa rộng, tôi muốn ăn những thức ăn ngon, được mặc những bộ đồ hàng hiệu đắt tiền. Tôi muốn rất nhiều thứ, và tất nhiên, những thứ đó anh không thể mang lại cho tôi.


- Em thay đổi rồi, em không còn là Mai mà anh biết nữa - Vũ lặng người, buông thõng hai bàn tay nãy giờ vẫn níu lấy tay Mai.


- Đúng. Cuộc đời đã dạy tôi nhiều thứ, thực tế bao giờ cũng phũ phàng như vậy.


- Vậy em trả lời anh 1 câu nữa thôi. Có phải em đã có người mới rồi không?


- Đúng vậy. Và người này anh cũng biết.


- Là ai?


- Giám đốc của tôi - Mai lạnh lùng và bình thản nhìn vào mắt Vũ.


- Hai tháng nữa chúng tôi sẽ kết hôn, mong rằng lúc đó anh sẽ đến chia vui. Đến giờ tôi phải đi rồi, anh ý không muốn tôi tiếp xúc quá nhiều với người khác phái. Chào anh!


Và rồi Mai quay đi, lạnh lùng như lần đầu Vũ gặp cô. Chỉ còn anh đứng lại đây, không thể nào cất bước đi được. Anh nhìn theo bóng cô xa dần, xa dần, chìm vào bóng chiều tàn úa. Mùa thu, mùa của sự chia li. Lá rời cây, lá theo gió bay đến nơi đâu, để còn đây mình cây chờ đợi. Là do gió cuốn lá đi mất, là do lá vô tình bay đi, hay là do cây không thể giữ lá bên cạnh??? Thu mang em đến, và thu cũng mang em rời xa anh!!!


***


Bíp! Bíp! Bíp!


Rầm.....


- Á... - cô gái bị xe tông, ngã xuống đường kêu lên 1 cách đau đớn - Ai đi đứng kiểu gì mà không nhìn đường vậy trời?


- Ôi, tôi...tôi xin lỗi, cô có sao không? - người đàn ông mở cửa xe bước xuống, hốt hoảng.


- Còn hỏi tôi có sao không hả, may cho anh là tôi còn có thể ngồi đây mà cãi nhau với anh rồi đó nhớ. Thôi, tôi không sao, lần sau đi đường thì để ý kĩ, đừng có đụng phải ai nữa là được.


- Có thật cô không sao chứ?


- Không sao, tôi đi được, chỉ là tôi sẽ bị mất điểm trong buổi phỏng vấn đầu tiên thôi.


- Vậy là cô đang đi phỏng vấn à, thành thật xin lỗi, tôi không cố ý đâu, chỉ là đang mải xem tài liệu...


- Tôi đâu có trách anh đâu mà phải giải thích thế chứ. Tôi không sao, anh đi đi - vừa nói cô gái vừa cố gắng chống tay đứng dậy - Đó, tôi đã nói là không sao....


Mới nói đến đó, cô lại ngã xuống . Anh thấy vậy liền ôm ngang lưng cô.


- Ê, tránh ra, anh làm gì vậy hả?


- Tôi chỉ muốn đỡ cô thôi mà - anh lúng túng.


Cô gái lảo đảo đứng không vững.


- Hình như chân cô bị thương rồi, để tôi đưa cô đi bệnh viện.


- Không được, nhỡ việc của tôi. Tôi đi được.


Cô gái bướng bỉnh, nhảy lò cò đi. Được mấy bước lại khựng lại. Anh chạy tới, khoác vai cô kéo vào trong xe.


- Buông tôi ra, anh đang làm gì vậy?


- Để tôi đưa cô đi.


- Không cần! Cho tôi xuống.


Cô cố mở cửa xe thì anh đã chốt lại.


- Là do lỗi của tôi nên chân cô mới thế này, bây giờ để cô đi một mình, nhỡ xảy ra chuyện gì cô lại tìm tôi đòi bồi thường thì tôi không có khả năng chi trả đâu.


- Tôi đã nói là không cần rồi mà.


- Ngồi im đi, nếu cô không muốn cái chân của cô tồi tệ thêm - lần này anh nói bằng giọng quả quyết, xen chút nghiêm khắc - Nói đi, cô muốn đi đâu?


- Vậy đưa tôi đến công ty JCA.


Thoáng chút ngạc nhiên, anh quay lại nhìn cô rồi cười, sau đó lái xe đi thẳng. "Hắn ta cười gì chứ, thôi kệ, không quan tâm" - cô nghĩ thầm.


Đó là lần đầu Mai và Lâm gặp nhau, và không ngờ rằng Lâm chính là giám đốc của công ty mà cô đến phỏng vấn. Không biết việc cô được nhận vào làm có liên quan gì tới vụ tai nạn tình cờ này hay không. Ngay cả đến khi bắt đầu đi làm, chính thức là thư kí giám đốc, gặp lại anh, ngỡ ngàng và sửng sốt, cô đã hỏi nhưng anh chỉ đáp: "Cô không tin vào thực lực của mình sao?" rồi nhìn cô cười.


***


Mới ra trường, trong thời buổi khó khăn này, tìm được công việc phù hợp là may mắn lắm rồi. Cả Mai và Vũ dự tính, tầm 2 năm nữa, khi đã ổn định, sẽ đi tới hôn nhân. Một cuộc tình đẹp, theo như bạn bè của hai người nhận xét. Anh sống có tham vọng, có hoài bão lớn. Còn cô, cô tự thấy đủ với những gì đang có, đối với cô, hạnh phúc gia đình là quan trọng nhất. Khi nào lấy chồng, cô sẽ lo việc nhà để anh yên tâm trên con đường công danh sự nghiệp.


Vũ nhờ vào năng lực của mình đã có được sự yêu mến của sếp, ngày càng thăng tiến, trở thành trợ lí đắc lực cho ông ta. Còn Mai, hằng ngày vẫn chăm chỉ làm việc, cô cố gắng để hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ, mong muốn một tương lai hạnh phúc cho cả hai.


Lâm là giám đốc của một công ty không phải lớn, nhưng đang rất phát triển. Ngày ngày, một đống công việc chất đống trên đầu. Nhiệt huyết của anh vẫn không hề suy giảm, dù đôi lúc có cảm thấy thật căng thẳng, muốn được đến đâu đó yên tĩnh để nghỉ ngơi. Lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, thất bại cũng đã từng nếm nhiều. Anh biết, dùng đúng người cũng là một nhân tố quan trọng tạo nên sự thành công. Lần đầu tiên gặp Mai, anh đã có ấn tượng bởi tính cách cô. Cô không đòi hỏi, không kêu la như những người thường gặp, thậm chí còn từ chối sự đền bù của anh. Người như vậy giờ không còn nhiều. Và khi biết được rằng cô đang ứng tuyển ở công ty của mình, anh đã không giấu nổi niềm vui. Anh đã nhủ thầm, phải nắm chắc được cô bé này. Ban đầu anh có ý dàn xếp cho cô, nhưng không ngờ khả năng của cô ấy lại tốt đến vậy, không cần đến sự giúp đỡ của anh.


Từ ngày có cô, công việc trở nên nhẹ nhàng hơn. Cô sắp xếp hồ sơ, lên lịch cụ thể, xử lí giấy tờ rất nhanh nhẹn. Có cô, gánh nặng của anh bớt đi nhiều. Ngày ngày được thấy cô cặm cụi làm việc, nghiêng đầu bên bàn giấy, chăm chú với những con số... Những thứ ấy dần dần trở thành một phần trong cuộc sống của anh. Anh nhớ có lần Mai xin nghỉ ốm, anh đã lo lắng cả ngày, đi đi lại lại mà không thể nào tập trung làm việc được, điều mà trước giờ chưa hề xảy ra.


Đã gần 30 tuổi, anh bắt đầu nghĩ đến hôn nhân. Nhưng anh lại cười, tại sao người anh muốn lấy lại đã có chủ rồi? Tại sao trong hàng ngàn người mà anh gặp ngoài kia, anh lại chỉ để ý đến cô? Ước chi...


***


Ngày cưới đã đến, mọi người tấp nập chuẩn bị chu đáo cho ngày vui. Trong buổi lễ, cô đưa ánh mắt tìm Vũ nhưng không thấy. Cúi xuống, nước mắt chảy, cô lấy tay gạt vội đi. Anh không đến cũng tốt, hãy quên em đi. Tất cả chỉ còn là dĩ vãng. Em sẽ nhớ anh, cầu mong anh được hạnh phúc. Hãy tìm người con gái nào yêu anh thật lòng nhé... Em phải rời xa anh rồi...


"Đêm động phòng" hôm ấy, một không khí trầm lắng, yên lặng đến đáng sợ bao trùm lấy căn nhà. Mai ngồi thu vào một góc giường, nước mắt lăn dài trên má, những tiếng nấc nghẹn ngào nơi cổ họng. Lâm từ phòng tắm bước ra, tiến đến bên giường. Mai nghe thấy tiếng bước chân, dù rất khẽ của anh, vội giấu đi những giọt nước mắt. Anh ngồi xuống, đặt bàn tay lên vai cô, xoay người lại. Anh có thể cảm nhận rõ tiếng tim cô đập mạnh vì sợ sệt.


- Anh...anh...


- Em khóc sao? - nhìn vào đôi mắt đỏ mọng của cô, anh hỏi nhỏ - Không phải là em nói tự nguyện lấy tôi sao? Tôi đâu có bắt ép em, em có quyền từ chối mà.


- Không, tôi... uhm...em không sao, chỉ là có chút cảm giác khó nói.


- Tôi có thể cảm nhận được. Em vẫn còn yêu cậu ta đúng không? Tôi biết sẽ khó khăn để làm em yêu tôi, nhưng dù sao tôi vẫn tin mình có thể làm em thay đổi.


- ...


- Thôi, hôm nay đã mệt rồi, giờ đi ngủ đi. Ngày mai công ty có việc quan trọng, tôi phải qua đó, em có thể nghỉ ở nhà hoặc đi làm cũng được, nhưng tôi sẽ cho em nghỉ phép 1 tuần.


Anh cười, lấy tay vén mái tóc cô, cảm nhận mùi hương ấy và thơm lên tóc cô. Anh đã mong chờ ngày này từ lâu. Dù sự nghiệp có thế nào, một người đàn ông cũng cần một người phụ nữ để chở che và bảo vệ. Tắt đèn, anh ôm lấy cô nằm xuống. Bàn tay khẽ kéo vai chiếc áo mỏng xuống, hôn lên làn da mát dịu của cô. Mai cắn chặt môi. Cô không thể kháng cự vì trên thực tế, anh đã là chồng của cô. Hơn nữa anh chính là ân nhân của cô, cô đã nói sẽ báo đáp cho anh. Hai dòng nước mắt lại lăn dài, ngay lúc này đây, cô nhớ Vũ. Hồi tình yêu mặn nồng, cô cũng chưa bao giờ cho phép mình vượt qua giới hạn. Lần đầu tiên của cô là dành cho người chồng của mình. Và giờ, anh là chồng cô.


Dường như cảm nhận được điều đó, anh dừng lại. Bàn tay đang tiến xuống chiếc nút áo cuối cùng thôi không mở nữa. Anh có thể, nhưng anh không làm. Anh sẽ đợi đến khi cô tự nguyện làm người vợ theo đúng nghĩa của anh.


Đêm đầu tiên trôi qua như vậy. Anh chỉ nằm và ôm lấy cô vào lòng, cảm giác thật ấm áp và bình yên đến khó tả. Còn Mai, cả đêm cô không ngủ được. Lòng cô lẫn lộn bao cảm xúc trái ngược nhau. Dù trong lòng cô lúc này, tình yêu chỉ dành cho Vũ, tình cảm cô dành cho Lâm chỉ là lòng biết ơn, sự khâm phục tài năng của anh nhưng người mà cô lấy lại là anh. Anh là người tốt, cô không thể tiếp tục cho phép mình phản bội anh trong tinh thần khi mà ngày nào cũng nghĩ tới Vũ được. Cô sẽ cố gắng để chấp nhận sự thật này.


***


Sớm hôm sau lúc cô dậy đã không thấy anh nữa, anh đã tới công ty rồi. Mãi tới gần sáng cô mới chợp mắt được nên cô dậy muộn hơn mọi ngày. Bước xuống nhà, cô bất ngờ khi thấy anh đã chuẩn bị bữa sáng với mẩu giấy nhỏ: "Em nhớ ăn hết đó nhé, anh phải đi làm trước rồi, chiều nay anh sẽ về sớm. Yêu em, bà xã của anh!".


Cô biết phải làm sao đây? Anh đối với cô tốt như vậy. Nhưng còn Vũ thì sao, anh cũng yêu cô thật lòng. Lòng cô rối bời, ăn mà không thấy ngon gì hết. Cô nên làm sao???


"Vũ à, em nhớ anh lắm, nhưng giờ em đã là vợ của người ta rồi. Em biết làm sao để quên anh đây. Giờ anh đang ở đâu, làm gì, có nhớ về em không?". Cô đứng lên, quyết định không thể ngồi đây mà đoán nữa, cô chạy đến chỗ Vũ. Hai tháng rồi, từ ngày nói lời chia tay anh hôm ấy, cô chưa được gặp anh. Lúc này cô nhớ anh hơn khi nào hết, cô muốn nói cho anh biết sự thật, cô không muốn anh hiểu nhầm cô. Từ ngoài cổng nhìn vào, cô thấy một đôi giầy nữ. Như có một vết dao khứa sâu vào trái tim cô khi cô trông thấy qua tấm cửa kính, anh ôm lấy cô gái đó, hôn một cách say đắm.


Nước mắt cô lại tuôn rơi từ đôi mắt đã sưng mọng. Trời bỗng đổ cơn mưa như ngày đầu cô và Vũ gặp nhau ở cổng trường đại học. "Thôi, còn đứng đây làm gì nữa, anh đã tìm cho mình một cuộc sống mới, mình phải vui mới đúng. Hạnh phúc anh nhé!". Lê bước trên con đường về nhà, dưới cơn mưa dầm gần 2 tiếng. Bước vào nhà, chỉ kịp thay đồ thì cô đã ngã xuống, đầu óc quay cuồng, mờ dần, mờ dần rồi tất cả chìm vào bóng tối...


Đến sáng hôm sau tỉnh dậy, khó khăn lắm cô mới mở được mắt ra. Nhìn sang bên giường, cô thấy Lâm đang ngủ gục, bàn tay còn nắm chặt tay cô, quần áo đi làm còn chưa kịp thay. Thì ra cô đã mê man từ hôm qua đến giờ. Vì một người trong quá khứ mà làm tổn thương chính mình, làm người quan tâm mình phải lo lắng là không đúng. Cô quay sang, vuốt nhẹ lên mái tóc, lên đôi má anh. "Em xin lỗi!". Vừa mới nói tới đó, anh tỉnh dậy. Thấy cô đã khỏe lên, anh vui mừng, ôm cô vào lòng: " Lần sau em đừng đi mưa như thế nữa nhé, làm anh lo lắm có biết không. Giờ ổn rồi, em thích ăn gì để anh nấu?". Anh không hề căn vặn xem cô đi đâu mà lại dầm mưa đến ốm như vậy, cô ôm chặt lấy anh: " Anh à, em xin lỗi, lần sau em sẽ không thế nữa đâu". Lần đầu tiên cô chủ động ôm anh, trong 2 giây anh bất động hoàn toàn. Vậy là cô đã chịu mở lòng chấp nhận anh rồi, anh cảm giác thật hạnh phúc.


***


Lâm hơn cô 6 tuổi, đủ chững chạc để trở thành người đàn ông theo đúng nghĩa mà Mai vẫn thường nghĩ. Và có lẽ do anh lớn lên thiếu tình cảm của cha mẹ nên anh càng quý trọng tình cảm gia đình hơn. Anh yêu vợ mình, cố gắng dành thời gian cho cô nhiều nhất có thể. Trong tim cô, vị trí của anh cũng ngày một quan trọng. Một phần vì trách nhiệm của một người vợ, một phần vì cô cảm nhận được những điều đáng quý từ anh. Anh cũng phát hiện ra cô không giỏi nấu ăn bằng anh, vì bình thường, cô chỉ ăn đồ ăn nhanh để tiết kiệm thời gian làm việc. Vì thế, mỗi lần anh trổ tài, cô lại ở bên cạnh làm phụ bếp cho anh. Anh cũng không nghĩ rằng đôi lúc cô trẻ con và đáng yêu đến vậy.


Đâu phải lúc nào tình yêu cũng bắt đầu trước hôn nhân. Trên thế gian còn có rất nhiều người tốt, nhiều người đáng cho chúng ta yêu thương. Sự chân thành, lòng vị tha và tình yêu thật sự có thể làm thay đổi một con người, làm tan chảy sự băng giá trong trái tim họ. Và anh đã làm được điều đó.


Ngoài giờ làm việc, anh về nhà với cô, cùng cô chuẩn bị bữa cơm. Cuối tuần, anh đưa cô đi chơi quanh các con đường. Tối đến, hai người cùng ngắm nhìn thành phố lúc lên đèn, thật lung linh tuyệt đẹp. Cô vẫn đi làm, vẫn là thư kí riêng của anh, giúp anh giải quyết rắc rối trong công việc. Về nhà, cô trang trí lại nhà cửa, cô còn trồng rất nhiều hoa. Ngôi nhà giờ đây luôn tràn ngập ánh sáng và hương thơm.


Hạnh phúc là khi ta biết chấp nhận, chứ không phải cứ mãi nuối tiếc nhìn về quá khứ. Và hiện tại của cô đã quá đủ rồi. Anh yêu cô theo cách một người đàn ông chín chắn làm, không giống Lâm đôi khi giận dỗi. Anh luôn nhường nhịn, nhẹ nhàng với cô, giữa hai người chưa từng xảy ra to tiếng.


***


Kỉ niệm một năm ngày cưới, cô ở nhà chuẩn bị đón anh đi công tác nước ngoài về. Anh đã chọn cho cô một món quà thật đẹp mà anh nghĩ rằng cô sẽ thích. Đang mải mê với món bánh kem, bỗng điện thoại đổ chuông:


- Xin lỗi cô có phải là người nhà của ông Lâm không ạ?


- Dạ vâng, tôi là vợ của anh ấy. Có chuyện gì thế ạ?


- Chúng tôi rất tiếc phải thông báo rằng hiện giờ xe ông ấy đang gặp tai nạn trên tuyến đường số 24, tình hình cụ thể chưa xác định được, cô có thể tới đây ngay không ạ?


Buông thõng điện thoại xuống, cô chạy vội ra xe, phóng tới nơi, cô lo lắng không biết anh có sao không. Cô thầm cầu nguyện anh đừng có làm sao, anh không được bỏ lại cô, anh đã hứa sẽ chăm sóc cô rồi mà. Đôi mắt nhòa đi, miễn là anh được sống, em bằng lòng làm mọi chuyện.


Đến nơi, cô sững sờ khi thấy chiếc xe của anh cùng 4 chiếc xe khác nữa, chiếc nào cũng bị va đụng mạnh, đầu xe anh méo xệch, khói tỏa ra rất nhiều. Cô lao vào đống lộn xộn đó tìm anh nhưng bị cảnh sát ngăn lại. Cô hỏi trong tiếng nấc: " Anh Lâm, chồng tôi, anh ấy có sao không?". Chưa hỏi hết câu, thấy bên cạnh có hai thi thể đang nằm, cô chạy lại, ngã xuống. " Không, em không tin là anh đâu, hôm nay là kỉ niệm ngày cưới của chúng ta mà, em vẫn đang làm bánh kem mà anh thích ăn ở nhà đó. Anh bảo rằng chúng ta sẽ sinh hai đứa cơ mà, con gái thì giống em, còn con trai giống anh. Cả nhà mình sẽ cùng nhau đi chơi cơ mà...". Những tiếc nấc dài đã làm cô không thể nói thêm được nữa. Bàn tay run run vén tấm vải trắng ra. Bỗng có tiếng gọi: " Mai!", quay lại đằng sau, cô thấy anh. Anh chạy tới, ôm cô vào lòng, thấy hai mắt cô đã sưng húp.


- Anh không sao, anh không sao, ơn trời. Em...em...


- Uh, anh không sao, chỉ một chút va chạm ở đầu và xây xát chút ít thôi.


Tay Mai đưa lên, khẽ vuốt lên miếng vải đang băng quanh đầu anh. Dù sao thì anh vẫn ổn, thế là may mắn lắm rồi.


***


Về đến nhà, cô đưa anh vào trong phòng, xoa nhẹ lên vết thương:


- Có đau lắm không anh?


- Không sao đâu, chỉ là ngoài da thôi mà


- Anh ngồi đây để em đi lấy bông băng


- Không, em đừng đi, ở lại với anh


Anh ôm cô ngồi xuống giường. Cô vòng tay ôm chặt anh, ngả đầu vào ngực anh. Hôm nay cô đã thấy thật sự sợ hãi. Chưa bao giờ cô nghĩ tới chuyện sẽ mất anh, và chưa bao giờ cô biết anh đã trở lên quan trọng với cô đến thế. Nếu như một ngày anh rời bỏ cô thật, không biết cô sẽ thế nào. Thời gian qua được bên anh, được anh yêu thương, chiều chuộng, cô đã quen rồi.


Anh thơm lên mái tóc cô. Vẫn mùi hương ấy, mùi hương mà anh không thể nào quên, mùi hương khiến anh nhớ đến cô ngay từ lần đầu gặp gỡ. Cô ngồi thẳng dậy, từ từ tiến lại phía anh, môi cô tìm môi anh. Mọi lần đều là cô từ chối anh, và anh chấp nhận đợi. Đến hôm nay, cô biết con tim mình đã thuộc về ai. Anh ôm cô ngả xuống giường, tay vòng sau ôm lấy eo cô. Tay còn lại mở từng nút cúc áo. Cô không chống cự, vẫn hôn anh say đắm. Cô đã thuộc về anh hoàn toàn!


...


- Anh không nghĩ rằng mình lại may mắn lấy được em - anh ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai.


- Em cũng không nghĩ em lại có thể yêu anh nhiều đến thế - cô khẽ mân mê những ngón tay của anh.


- Anh đã nói là anh có thể làm em thay đổi rồi mà, giờ em tin anh chưa?


- ... - cô chỉ cười, rúc nhẹ vào người anh - Thôi, gần sáng rồi, em đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.


- Không cần đâu - anh kéo cô quay lại - Hôm nay anh nghỉ phép.


- Ai cho anh nghỉ?


- Anh mà còn cần phải xin phép nữa sao, thật là ngốc quá! - anh cốc nhẹ lên trán cô.


- Vậy vẫn phải để em dậy chứ


- Không. Em phải nằm đây để anh ôm ngủ. Cả đêm qua anh không được ngủ rồi.


- Ai bắt anh thức mà kêu chứ.


- Em lại còn hỏi à, muốn anh xử lí em không hả?


- Dọa em à, không sợ đâu nhé.


- Em biết tay anh!


- Buông em ra, cả đêm qua rồi, em cũng có được ngủ đâu...


Nó là thế đấy, bạn tưởng tượng ra sao thì cứ tự nhiên.


***


9h 30, đang làm việc ở công ty, Lâm bất ngờ nhận được cuộc gọi từ số máy lạ:


- Có phải giám đốc Lâm không ?


- Tôi đây, anh có việc gì?


- À không, tôi chỉ muốn thông báo rằng phu nhân của ông đang nằm trong tay chúng tôi. Nếu ông muốn thấy cô ấy thì hãy đến ngay địa chỉ này.


- Làm sao để tôi tin anh?


- Tùy ông thôi, tôi cũng không có thời gian để đùa với ông. Nhớ, chỉ được đến một mình, không được báo cảnh sát. Nếu ông không làm theo những gì tôi nói, tôi không dám đảm bảo bà xã của ông toàn mạng đâu. Hẹn gặp lại ông!


Tắt máy, Lâm gọi cho Mai, không thấy trả lời, vậy là bọn chúng nói đúng. Anh vội ra khỏi cơ quan, không nói cho ai biết cả. Phóng xe đến nơi, anh thấy Mai, đang bị trói ở một chiếc ghế giữa phòng, bên cạnh là một người đàn ông lạ mà anh nghĩ, có thể đó là Vũ, nhưng tại sao Vũ lại làm vậy với Mai chứ.


- Anh à, sao anh lại đến đây. Vũ, là anh gọi anh ấy đến đúng không? Anh muốn gì?


- Em không sao chứ, có anh đây, đừng sợ.


- Anh nhanh thật đó, quả đúng là phong cách của sếp lớn. Em thông minh đấy, nhưng sao em lại không nghĩ ra là anh muốn gì nhỉ? Hơn 1 năm rồi, anh đã thắc mắc là tại sao em lại đi theo anh ta. Là vì tiền đúng không? Vậy thì giờ anh đã có nhiều tiền hơn cả anh ta rồi, em có nghĩ đến chuyện sẽ quay về bên anh không? - Vũ nhìn Mai cười một cách khinh bỉ.


- Anh...anh không còn giống trước kia nữa...


- Đừng có nói lại câu ấy. Là ai thay đổi, là ai bỏ tôi trước? Cô nghĩ cô có đủ tư cách để trách mắng tôi sao. Xin lỗi, giờ tôi có thể mua được hàng tá người như cô, hàng chục người xếp hàng xin được làm người tình của tôi ngoài kia. Cô thấy sao, cô có thấy tiếc nuối ân hận không? - Vũ gằn từng từ một.


Mai không nói gì cả, anh thay đổi, trở thành một người khác hoàn toàn, thô bạo hơn, đểu cáng hơn. Lỗi một phần là do cô.


- Cậu không có quyền nói với cô ấy như thế.


- Anh câm đi, chỉ vì anh giàu có hơn tôi mà có thể cướp được người tôi yêu. Nhưng anh cũng thật đáng thương, vì cô ta chỉ yêu tiền của anh thôi. Hết tiền, rồi cô ta sẽ lại bỏ anh để đi theo người khác giống như những gì cô ta đã từng làm với tôi.


- Tôi thấy anh đúng là một tên ngốc!


- Để chứng minh là anh sai, tôi sẽ cho anh biết bộ mặt thật của cô ta.


Vũ quay sang đám người xung quanh:


- Chăm sóc cho anh ấy đi chứ.


Một đám 5 người xúm lại chỗ Lâm, nhưng anh không hề sợ sệt, anh có thể đối phó được. Trong khi đó, Mai hốt hoảng:


- Vũ, dừng lại đi, anh làm gì vậy hả? Không được đánh anh ấy!


- Cô nghĩ tôi còn nghe lời cô nữa sao? Nực cười. Giờ cô chẳng là gì của tôi cả, đừng có lên giọng với tôi.


- Tại sao, tại sao anh...


- Là nhờ cô hết đó. Chính cô đã cho tôi biết đời là thế nào. Cũng nhờ cô mà tôi mới sắp làm con rể của ông chủ tiệm trang sức lớn nhất nước này. Nói đi nói lại thì vẫn phải cảm ơn cô chứ nhỉ. Nếu cô không bỏ tôi thì làm sao tôi có cơ hội gặp được người tốt hơn cô cả trăm lần như thế.


- Tham vọng của anh càng ngày càng lớn, nó biến anh thành một kẻ thật xấu xa


Thấy Lâm đang thắng thế, Vũ lên tiếng:


- Nếu anh còn chống cự, mỗi lần anh đánh người của tôi, tôi sẽ trả lại trên người của bà xã anh.


Lâm nghe vậy, không chống trả nữa, mặc cho bị bọn người kia đánh. Mai nước mắt chảy dài nhìn Lâm: " Đừng đánh anh ấy mà, các người dừng tay lại đi. Vũ, tôi xin anh, anh bảo họ dừng lại đi".


- Sao? Em đang cầu xin cho hắn à? Tôi tưởng em chỉ biết có tiền thôi chứ.


- Anh tha cho anh ấy đi, anh muốn tôi làm gì cũng được. Là do lỗi của tôi, không liên quan gì đến anh ấy.


- Em đừng cầu xin hắn, anh... không... sao - Lâm nhìn Mai.


- Là do em nói đó nhé - Vũ cởi trói cho Mai, thô bạo giữ chặt tay cô - Em chưa từng là người của tôi, giờ nếu em chịu, tôi sẽ thả hắn ta đi.


Nhìn thấy Lâm đã đuối sức, nằm bất tỉnh trên sàn nhà, cô không thể nhẫn tâm. Chưa kịp đợi câu trả lời, Vũ đã đẩy cô xuống sofa.


- Không, thả tôi ra, tôi đã là người của anh ấy rồi, anh không được làm vậy, buông ra!


- Được, là do em chọn. Mấy người, xử nó! - Vũ quay ra đám người ra lệnh.


- Anh làm như vậy với ân nhân của mình ư?


- Cô vừa nói cái gì?


- Chính anh ấy là người đã cứu anh ra khỏi âm mưu của sếp anh. Nếu không có anh ấy, anh đã phải ngồi tù 10 năm rồi, đâu có thể ngồi đây bây giờ.


- Cô nói gì thế?


- Anh còn nhớ lúc anh gặp tôi nói là sếp anh đã đưa anh lên làm trợ lí, quản lí sổ sách giúp ông ta không. Nhưng sau đó người ta phát hiện công ty có hiện tượng tham ô công quỹ, ông ấy đã đổ mọi tội lỗi lên anh. Anh gặp tôi lo lắng như vậy. Tôi cũng không nghĩ ra cách nào giúp anh cả, ngoại trừ cầu cứu anh ấy.


- Em...em...


- Phải, là tôi tự nguyện đến với anh ấy để trả ơn.


- Sao giờ em mới nói cho anh biết?


- Vì tôi nghĩ anh còn yêu tôi, tôi sợ làm anh phải đau lòng.


- Những điều em nói là thật sao?


- Tôi không lừa anh


- ...


- ...


- Vậy giờ em quay lại với anh được không? Anh vẫn còn yêu em. Thật sự trong thời gian qua anh đã rất nhớ em, anh không chịu nổi khi thấy em bên cạnh người khác.


- Không! Tôi đã có chồng rồi, xin lỗi, giờ chúng ta chỉ là bạn. Anh hãy để chúng tôi đi đi.


- Em chọn anh ta?


- Phải! Đó là chồng tôi. Chuyện của chúng ta là quá khứ rồi, anh hãy quên nó đi.


- Nhưng em ở bên anh ta cũng vì anh mà


- Đúng, nhưng là trước kia thôi. Giờ người tôi yêu là anh ấy.


- Em...


Vũ không thể nói thêm được lời nào, nhìn vào ánh mắt Mai, Vũ biết những gì cô nói là thật.


Và cô dìu Lâm ra xe, chi còn Vũ ngồi lại đây. Đưa Lâm tới bệnh viện, trên đường đi, anh hỏi cô:


- Cậu ta muốn em quay lại, tại sao em lại từ chối?


- Anh hỏi câu thật là ngốc nghếch!


- Anh...không biết thật


Mai không nói gì, dừng xe lại, quay sang anh, ôm lấy anh mà nước mắt chảy.


- Uh, anh không hỏi nữa, anh biết lí do rồi.


....


" Anh xin lỗi em, Mai. Anh ta là người tốt, chúc em mãi hạnh phúc!". Vũ đứng dựa vào lan can, hướng mắt về phía xa xăm. " Có lẽ mình nên quay về là chính mình thì hơn", anh cười nhạt.


Bình minh đến, mọi thứ sẽ là một khởi đầu mới đầy hi vọng!!!