Rượu thất tình

TriThứcSống.com - Rượu thất tình - Mày thôi ngay đi, mày xem phim và đọc truyện quá nhiều rồi đấy Nhật ạ! Tôi cười, đúng là tôi có xem phim và đọc truyện khá nhiều thật. Ngoài thời gian đi làm, tôi gần như chỉ nhốt mình trong phòng, nếu có ra ngoài, cũng chỉ là đi tới những nơi mà tôi và Hân thường qua ngày đó. Ng...


Chương 1: Xa anh, em như bơ vơ giữa dòng đời...!
.
.
.

.
.
.

Nếu như một bản nhạc buồn vang lên trong đêm, cái cảm giác buồn ấy lại còn mang thêm vẻ rùng rợn...


Và nếu một con người đang chìm vào những tuyệt vọng của cuộc sống, thì thuốc lá, rượu bia lại làm cho cái tuyệt vọng kia hiện rõ gấp trăm lần...





Vy ngồi một mình trong căn gác-sét cũ, giữa hai ngón tay cô kẹp một điếu Jet đầu đỏ. Cô đưa lên miệng rít một hơi dài tạo lên những hình thù kì dị trên không trung.


Tay vơ lấy trai Martell dốc ngược xuống chiếc ly thủy tinh, chỉ còn đến lưng ly, cô ngửa cổ uống cạn rồi nhếc mép cười ma quái.
Khuôn mặt tròn trĩnh hơi nhăn lại, đôi mắt nhắm nghiền như cố không cho những giọt nước mắt đang trực trào ra, đôi tay cô nhẹ nhàng chạm vào chiếc móc khóa hình một chàng trai, gương mặt được ép trong tấm ảnh kia cười thật rạng rỡ, đôi mắt một mí như nhìn thẳng vào ống kính máy chụp hình.


Chàng trai kia thật sự khi nhìn qua thì không hề đẹp, nhưng từ cái miệng cậu ta cười cho đến đôi mắt đều toát lên một vẻ hiền dịu đến lạ lùng, cái vẻ hiền dịu trong con người còn gấp trăm lần vẻ về ngoài.


Hạ Vy khẽ cười, cô mở mắt ra nhìn chiếc móc khóa, đưa tay lật mặt sau tấm ảnh lên, lau nhẹ vào dòng chữ được ghi bằng bút đen đã hơi nhòe màu, hàng chữ nắn nót của anh vẫn còn đây. " Tặng em! Làm người yêu anh Vy nhé!"


Anh tặng cô, tặng cô tấm ảnh này, hứa sẽ bên cô suốt đời, bảo vệ cô trọn kiếp, sao giờ lại bỏ cô ở đây, cô đơn cùng với nỗi tuyệt vọng, cùng với chai rượu nặng với bao thuốc Jet kia. Ai đã từng nói với cô rằng thuốc lá có hại cho sức khỏe, ai đã nói với cô uống rượu không tốt, là ai chứ? Là anh, chính là anh, nhưng tại sao? Tại sao cô ngồi đây mà anh không đến, không ném cái điếu đầu lọc trên tay cô đi, không vứt bỏ cái chất lỏng độc hại này đi, anh bỏ cô mà đi sao? Anh lỡ bỏ cô mà ra đi sao?


Trái tim cô đau thắt lại hình ảnh người con trai ấy hiện về, là anh, chính là anh, con người đã kiên trì đợi cô suốt 4 năm đại học ròng rã, chính là người đã quan tâm cô từng ngày khi cô không có người thân ở bên, người con trai đầu tiên làm tim cô lỗi nhịp, người mà chịu được cái tính ngang bướng đến ngông cuồng của cô. Anh từ từ bước vào cuộc sống của cô, nhẹ nhàng xóa bỏ lớp vỏ bọc kĩ lưỡng mà cô trang bị cho mình. Vâng, anh bước vào tim cô thật rồi, nhẹ nhàng thôi, nhưng chắc chắn.


Suốt 4 năm đại học khổ sở, cô không hề mệt mỏi khi có anh ở bên ở bên, mặc dù bên ngoài cô vẫn lạnh lùng, nhưng bên trong trái tim kia, cô thuộc về anh.


Những chiều tháng năm nóng bức, bên phòng trọ, cô ngồi học bài còn anh chạy đôn chạy đáo khắp nới kiếm việc làm nuôi cô. Anh cố gắng để cô không phải khổ sở những năm tháng sinh viên.


Những sáng tháng mười, khi cô vừa thức giấc, mở cửa ra, lúc nào cô cũng thấy anh ngoài cửa, đưa cho cô dù chỉ là một ổ bánh mì nhó, một ly sữa hay một món ăn nhanh nào đó.


Năm đại học thứ ba, bản tính ngông cuồng của cô bộc lộ rõ rệt nhất, cô bắt đầu ăn chơi, đua đòi với bạn bè, cô thật sự xinh đẹp, và cái vẻ bề ngoài ấy khiến cô hơi tự cao, cô theo bạn bè đi ăn chơi khắp nơi, nhưng cũng vì anh, người con trai lạ lẫm bước vào Bar giật trong tay cô ly rượu nặng cô chuẩn bị đưa lên miệng, ném điếu thuốc mà cô đang định mồi.


Anh không hề mắng cô, chịu đưng cô hết lần này đến lần khác, chỉ nói với cô nhẹ nhàng, mong cô hiểu. Cô cũng không phụ lòng anh, trở về với mái trường đại học, chuyên tâm học hành, và chính lúc ấy, trái tim cô đã. Chỉ là cô chưa ngỏ lời, chưa dám nói với anh 3 chữ " Em yêu anh".


Điếu thuốc kẹp trên tay tàn dần, màn kí ức mờ ảo hiện lên trước mặt khiến mắt cô nhòe đi vì nước. Cô khóc thật rồi, mặc dù đã cố kìm cho nước mắt không chảy ra nhưng cô vẫn khóc.


Ngày cô nhận được bằng tốt nghiệp, vội vàng cô gọi điện khoe với anh, anh vui mừng, anh hạnh phúc, cô tốt nghiệp rồi. Bỗng thấy cô im lặng, anh hỏi và cô trả lời:


" Em đi ăn liên hoan lớp nhé!"


Anh suy nghĩ rồi đồng ý và khuyên cô uống ít thôi. Cô vui mừng và hứa với anh sẽ về trước 9h tối. Vậy mà do quá say, cô quên mất giờ giấc, hơn 11h, anh gọi cho cô chỉ nhận được câu trả lời quen thuộc mở đầu bằng 2 chữ "thuê bao".


12h, anh dắt xe đi đón cô vì sợ cô quá say đi đường sẽ rất nguy hiểm. Trên con đường yên ả của thành phố về đêm, anh nhận được một cuộc điện thoại của cô. Dừng xe, tắt máy, anh mở đện thoại và nghe. Giọng cô đã say men, cô nói một cách đứt quãng mấy chứ : Anh à... Em yêu..." Anh chưa thể nghe hết câu, đèn pha ô-tô rọi vào khiến anh chói mắt, một chiếc xe lạc tay lái đâm sầm vào lề đường... Đầu dây bên kia, cô chỉ còn nghe tiếng tuýt dài...


Cô khóc nức nở. Anh đi thật rồi, đi ngay lúc ấy, khi cô tỉnh rượu và nhận được cuộc điện thoại từ cảnh sát, cô biết mình đã mất anh thật rồi. Trên tay anh nắm chặt chiếc móc khóa in hình cô và lời chúc cô dành cho anh 2 năm trước, nửa còn lại trên tay cô ghép thành hình trái tim nhỏ, giờ cô cầm hết, anh đi thật rồi...


Nụ cười anh vẫn ngọt ngào trên môi, đôi mắt hiền nhìn cô đầy ấm áp, nhưng ngay cả câu "Em yêu anh" chính cô nói anh vẫn chưa được nghe trọn vẹn, có phải số phận quá nghiệt ngã cho cả cô và anh...


Từng điếu thuốc lụi dần rồi lại cháy rực, cô cười như khóc nhả những làn hơi vào không khí, cái cảm giác mờ ảo do thuốc làm cô dễ chịu phần nào khi thiếu anh.


Bỗng nụ cười trên môi cô vụt tắt, dập điếu thuốc, chạy ra khỏi gác sét, nắm tay một người chập choạng đi trên đường. Mắt cô ướt nhòa, tay khẽ níu lại:


"Khánh Nam, phải anh không? Anh về với em phải không?"


Nhưng cái gương mặt kia không phải của anh, nước mắt cô trào ra một lần nữa, buông thõng tay, cô cười đau khổ lầm bầm với bản thân.... Thì ra không phải anh.


Đầu óc cô nặng trịch, bước chân siêu vẹo trực đổ xuống, mắt cô nhắm nghiền lại, cô trụ không nổi nữa rồi, không có anh cô biết sống thế nào?...



_Hết chương 1_
Theo dacsanvungque.net

GỢI Ý HAY CHO BẠN