Sóng ở đáy sông

TriThứcSống.com - Có một thứ tình cảm. không phải tình yêu cũng chẳng là tình bạn mà cứ lưng chừng, chông chênh giữa ranh giới bạn và yêu. Một thứ tình cảm khiến kẻ trong cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc băn khoăn, rồi cứ thế dửng dưng, chia xa, và kết thúc... DuyNamvà Băng Hiên là "thanh mai trúc mã" từ nhỏ, lúc nào cũ...


Có một thứ tình cảm. không phải tình yêu cũng chẳng là tình bạn mà cứ lưng chừng, chông chênh giữa ranh giới bạn và yêu. Một thứ tình cảm khiến kẻ trong cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc băn khoăn, rồi cứ thế dửng dưng, chia xa, và kết thúc...




DuyNamvà Băng Hiên là "thanh mai trúc mã" từ nhỏ, lúc nào cũng quấn quýt bên nhau, thân thiết như anh em ruột. Họ ngày một lớn lên, những suy nghĩ tốt đẹp về nhau đã không chỉ dừng lại ở tình cảm anh em thân thiết, trong lòng mỗi người đều nhen nhón lên một thứ tình cảm khác. Cô yêu anh, anh cũng yêu cô nhưng cả hai lại không đủ tinh tế để nhận ra tình cảm của đối phương nên tình cảm của họ cứ lơ lửng, chênh vênh...



Anh hơn cô 3 tuổi, nhà giàu, đẹp trai lại học giỏi, là hình mẫu lý tưởng của biết bao cô gái. Dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng của anh cuốn hút người khác vô cùng. Cô cũng không hề thua kém, với nét đẹp kiêu sa lại là một hoa khôi của trường, xung quanh cô có biết bao "vệ tinh" sẵn sàng quỳ gối chỉ để xin một chút tình yêu. Họ luôn là tâm điểm của mọi sự chú ý!


Thời gian trôi, tình cảm họ dành cho nhau ngày một lớn dần nhưng cả hai vẫn "im hơi lặng tiếng" . Tình cảm của họ cứ như vậy, không rõ ràng, âm thầm, lặng lẽ nhưng cũng vô cùng mãnh liệt như " sóng ở đáy sông" . Thật đáng tiếc, cơn sóng ấy đã không có cơ hội cuộn lên mà nó đành ngậm ngùi chìm mãi, chìm mãi rồi lặng lẽ biến mất...


Ngày anh sang Mỹ du học, anh không hề nói với cô, cũng không cho ai nói với cô, với lí do sợ cô buồn... Đến trước lúcNamlên máy bay, mọi người mới cho cô biết. Hiên không ngờNamlại tàn nhẫn với mình như vậy, đến cả việc tiễn anh cô cũng không thể, anh làm như vậy mới chính là sự tổn thương lớn nhất dành cho cô. Lúc Hiên tất tưởi chạy đến sân bay, chiếc máy bay đã cất cánh, chỉ còn là một chấm nhỏ trên bầu trời. Cô chưa bao giờ thấy đau lòng đến thế, cảm giác con tim như bị ai bóp nghẹn, nước mắt không ngừng tuôn rơi... Cô không nhớ mình đã về nhà như thế nào, chỉ biết rằng cô đã nhịn ăn, không chịu gặp mặt một ai những ngày sau đó... Cô đâu biết rằng anh cũng đau khổ không kém, anh sợ mình sẽ không nỡ ra đi khi nhìn thấy cô. Anh không thể hủy hoại tương lai của mình chỉ vì một thứ tình cảm - không rõ ràng, không có kết quả. Anh quyết định ra đi, không lời từ biệt, lúc đó anh đã nghĩ , khi trở về, lúc đó cả hai đều đủ trưởng thành, anh nhất định sẽ nói lời yêu cô bất chấp tất cả. Anh quá lí trí, nhưng sự lí trí đó của anh đã vĩnh viễn vùi dập tình yêu của họ, thứ tình yêu vốn dĩ đã là "sóng ở đáy sông" , cho dù có lớn, có mãnh liệt thì vẫn chỉ là sự âm thầm, lặng lẽ, nay nó đã mãi mãi mất đi cơ hội để cuộn lên mặt nước...


Cô thực sự rất tức giận, kể từ đó không hề muốn nghe bất cứ tin tức gì về anh, cô cắt đứt mọi liên lạc với anh, chặn anh trên facebook cũng như khóa tài khoản yahoo của mình. Cô muốn bắt đầu lại!



Và rồi thời gian cũng làm nỗi nhớ anh và sự đau thương trong cô nguôi ngoai dần. Năm thứ nhất ở đại học FTU, một anh chàng hơn cô hai khóa công khai theo đuổi cô. Ở một ngôi trường đầy dẫy những "hot girl" như FTU, cô cũng chỉ là một cái tên mờ nhạt. Nhưng nét đẹp kiêu sa của cô vẫn cuốn hút người khác một cách lạ thường. Hải Vũ là một chàng trai đúng chất " bạch mã hoàng tử" , ngay lần đầu nhìn thấy cô, anh đã bị thu hút bởi nét đẹp kiêu sa kia. Lúc đầu, anh chỉ đơn thuần muốn chinh phục, nhưng rồi sự lạnh nhạt của cô càng làm anh muốn có được cô... Và không biết từ lúc nào người con gái ấy đã chiếm chọn trái tim anh. Suốt hai năm theo đuổi, sự quan tâm cũng như nhiệt tình giúp đỡ của Vũ đã làm cô cảm động. Hiên dần để Vũ bước vào trái tim mình, từ từ chấp nhận anh.



Lúc anh trở lại, đã quá muộn màng... Hôm nay, Hiên và Vũ cùng nhau ăn mừng vì Hiên đã xin được việc làm, họ vui vẻ bước vào nhà hàng Yesterday, hai người tay nắm tay, ánh mắt đắm đuối họ nhìn nhau khiến người khác phải ngưỡng mộ. Trông họ thật hạnh phúc. Đã trở về nước được hơn một tuần,Namvẫn chưa hề gặp được Hiên, mẹ cô nói cô đang đi kiếm việc làm, anh cũng không hỏi gì thêm, đã về nước rồi thì sớm muộn cũng sẽ gặp cô thôi! Nhưng có lẽ anh không thể ngờ rằng... Hôm nay, anh cùng đám bạn đi ăn, mừng anh trở về, hội ngộ sau năm năm xa cách... Bước vào nhà hàng, anh đảo mắt một lượt xung quanh, ánh nhìn dừng lại tại một góc nhỏ của nhà hàng, ánh mắt bỗng trở nên thẫn thờ, nơi đó có một đôi trai gái đang nói cười hạnh phúc, họ thật nổi bật. Năm năm trôi qua, anh và cô đều thay đổi, anh trông chững chạc hơn hẳn, còn cô thì xinh đẹp mặn mà. Người con gái anh ngày nhớ đêm mong đang ở trước mặt anh, bằng xương bằng thịt, thế nhưng kí ức của họ dường như đã lùi xa cả một thế kỉ. Anh không muốn tin... Cố trấn tĩnh lại mình, anh bình tĩnh tiến về phía chiếc bàn có cô và người con trai lạ.


"Hiên!"


Hiên giật mình quay đầu lại, là anh, đúng là anh rồi, người con trai cô từng yêu đến đau lòng, người con trai đã bỏ lại cô không một lời từ biệt. Vẫn khuôn mặt ấy, giọng nói ấy mà sao xa lạ thế kia, cô ngơ ngẩn không biết lên phản ứng thế nào. Nhận thấy sự khác lạ, Vũ xóa tan bầu không khí ngượng ngùng, anh đưa tay về phíaNam, mỉm cười lịch sự:


"Chào anh. Anh là..."


Hiên dần bình tĩnh trở lại:


"Anh về nước khi nào vậy?"


"Anh mới về được một tuần, mấy ngày qua tìm em thì em toàn không có nhà, mẹ em bảo em đang kiếm việc làm!"


Cô "à" một tiếng rồi lại nhìn sang Vũ, phát hiện ánh mắt tò mò của Vũ, cô giới thiệu:


"Đây làNam, anh ấy cùng chơi với em từ hồi nhỏ, bọn em rất thân nhau, em luôn xem anh ấy như anh trai ruột."


Nghe mấy câu nói của cô mà lòngNamđau nhói. Hiên lại nói tiếp, tay chỉ về phía Vũ:


"Còn đây là Hải Vũ, anh ấy là bạn trai em."


Hai người con trai lịch sự bắt tay nhau, Hiên thất thần không biết tiếp theo nên làm gì. Vũ lịch sự nói:


"Hôm nay, tôi và Hiên đi ăn mừng cô ấy xin được việc, nhân tiện anh cũng đến đây, hay là ba chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, ôn lại chuyện cũ. Hai người lâu không gặp nhau, chắc có nhiều chuyện để nói."


Nghe Hải Vũ mời,Namsực nhớ ra nhóm bạn, anh thấy thật may mắn khi có lí do từ chối:


"Chắc đành phải để dịp khác rồi, hôm nay tôi đi cùng bạn, anh và Hiên cứ ăn cơm đi, hẹn hôm nào rảnh, tôi nhất định sẽ mời cơm hai người. À quên, Hiên, chúc mừng em đã kiếm được việc làm nhá!"


Anh rời khỏi, lòng nặng trĩu. Hôm đó,Namđã uống say khướt. Mọi người tưởng rằng anh vui quá nên mới uống nhiều như vậy, có ai ngờ rằng anh chỉ còn cách tìm đến rượu để quên đi những điều đã xảy ra ngày hôm nay, nó thật đáng sợ...


Dường như sự trở lại củaNamđã quá muộn màng, đã trở lên thừa thãi. Sẽ rất đau khổ nếu bạn yêu một ai đó mà không được đáp lại nhưng đau khổ nhất là yêu mà lại không có cơ hội để được nói ra. Nam mỉm cười chua chát, thứ tình cảm âm thầm nhưng sâu nặng anh dành cho Hiên như "sóng ở đáy sông" đã bị chính lí trí của anh vùi dập. Anh chỉ có thể ở một góc khuất dõi theo cô, chúc phúc cho cô và Vũ. Chúng ta không thể kiểm soát nổi tình cảm của mình. Nó tự sinh sôi, nảy nở. Nhưng chúng ta có thể giết chết chúng, bằng niềm tin bảo thủ của chính mình. Tình cảm luôn là thứ mong manh và khó nắm bắt. Trong cuộc đời mỗi người, bạn sẽ có bao nhiêu cơ hội được thương yêu và yêu thương người khác. Bạn không biết. Tôi không hay. Chỉ biết vì những niềm tin sai lầm đó, chúng ta đã bỏ qua bao cơ hội được thương yêu trong đời.



Một năm sau.


Hôm nay là ngày cưới của Băng Hiên và Hải Vũ.Namđương nhiên cũng đến dự. Anh đến gần cô, rồi mỉm cười chúc phúc. Hiên tinh ý đã nhìn ra sự không nỡ trong sâu thẳm đôi mắt lạnh lùng kia, đôi mắt của người con trai đầu tiên cô từng thầm yêu sâu sắc. Cô không biết ánh mắt không nỡ ấy là của một người anh trai không nỡ gả cô em gái yêu quý của mình hay là của một thứ tình cảm nào khác. Cô mỉm cười đáp trả, thầm nghĩ: "Chỉ giây phút này thôi, hãy cứ nghĩ rằng, ít nhất mình đã từng không đơn phương!" . Vũ bước đến cạnh cô, ánh mắt trìu mến. Hiên ngước nhìn, đúng vậy, đây mới chính là người cô lựa chọn, người bên cô suốt cuộc đời này, là người mang lại cho cô hạnh phúc, ấm áp và bình yên.


Rất nhiều mâu thuẫn trong cuộc sống này, ta buộc phải chấp nhận. Thứ tình cảm mà Băng Hiên và Duy Nam dành cho nhau rõ ràng từng sâu đậm, nhưng lại thầm lặng như " sóng ở đáy sông", cơn sóng ấy mãi là một bí mật, ngậm ngùi, lặng lẽ... chìm mãi đáy sông.


Theo dacsanvungque.net

GỢI Ý HAY CHO BẠN