Trái tim có nắng!


Mùa đông lạnh có những tia nắng thì thật sự ấm áp phải không? Trái tim cũng vậy khi cô đơn, đau khổ cũng cần những tia nắng...

Con người từ lúc sinh ra đến trưởng thành, khi còn trong vòng tay gia đình cuộc sống vẫn là màu hồng. Khi phải bươn chải cùng xã hội, xông pha vào cuộc sống đối diện với những thay đổi của bản thân thì cuộc sống còn màu gì: " 7 sắc cầu vồng chăng hay & 7 cung bậc cảm xúc ". Con tim khi buồn, cô đơn đau khổ luôn cảm thấy trống trải lạ thường. Đôi khi, khi em cảm thấy cuộc sống im ắng, buồn tẻ thì chỉ cần một tia nắng cũng làm tâm trạng ta lâng lâng lạ thường. Mùa đông, chúng ta co ro trong thời tiết lạnh giá nhưng chỉ cần một tia nắng ta thấy không khí ấm áp làm sao. em đứng đưới ánh nắng, ngẩng lên cao cho trái tim cô đơn.

Khi em cảm thấy cuộc sống vô nghĩa dễ tìm cảm giác một mình cùng đất trời, muốn sẻ chia đi tìm cảm giác lang thang khắp các con phố, ngắm dòng người tấp nập. Em muốn ngồi một mình, lặng lẽ suy nghĩ, lặng lẽ khóc, lặng lẽ kiên trì bước tiếp để nắm lấy tia nắng cho em. Em tự hỏi rằng liệu tia nắng kia bao giờ đến với em như khí hậu bốn mùa với tràn đầy ánh nắng. Em yêu mùa đông, yêu cái lạnh đến thấu tim cho em cảm nhận chân thực về cuộc sống. Và em yêu những tia nắng màu đông, nó như một điểm nhấn cho mùa đông lạnh vẫn ấm áp lạ thường như con tim em luôn tìm kiếm. Em luôn tìm kiếm tia nắng sưởi ấm cho trái tim lạnh lẽo của mình. Tia nắng của đông lạnh đến bất chợp và đi cũng bất chợp nhưng cũng đủ làm ấm áp cho một mùa đông.

Em thích những hạt cát lấp lánh dưới những tia nắng, thật đẹp, thật mịn màng, thật nhẹ nhàng và trong sáng. Con tim em trong khoẳng khác đó như tỏa sáng trong cô đơn. Em nhận ra rằng con tim em luôn có thiên nhiên làm bạn để tâm sự những buồn phiền trăn trở, để cho em sự đợi chờ tia nắng của mình.

Tia nắng nào của riêng em!

Theo eva.vn

GỢI Ý HAY CHO BẠN