Tự truyện của Đầu Trọc

TriThứcSống.com - Chap 3: - Ê về thôi! - Sao cậu ra muộn vậy? - À giúp con lớp trưởng khóa cửa nên chậm tí xD ! - Hừ! Chỉ giỏi nói dối! - Hehe thật! Lên xe đi. Nó cũng không nói gì nữa, mỗi cái mặt hậm hực thấy ghét. Tạt qua quán nước lấy đồ lúc sang gửi, giờ muộn rồ...



go signal


Dù có thi đỗ hay không thì trăng tròn vẫn nhờ tôi gia sư. Dưới cơn mưa mùa hạ, trú chân bên mái hiên sáng đèn, chờ đợi của em làm tôi kiêu hãnh. Những nếp nhà chờ cơn mưa tạnh hạt.


Tôi không thể nói ra khao khát của mình khi ngồi bên em. An toàn là nghe được hơi thở của nhau vẫn gồng mình giảng toán. Tôi dạy buổi cuối mà không nói một lời hẹn ước, làm như thể những ngày qua là gánh nặng. Bất kể niềm hạnh phúc đã lớn lên từng ngày.


Tình yêu nói từ bỏ ước vọng để ở lại bên tôi, nhưng thượng tuần là lung linh ắt thôi viên mãn. Nước mắt làm tôi bơ vơ vì muôn đời không nói. Hạnh phúc khuyết trên hành trình cố kiếm tìm.


Theo lamsao.com

GỢI Ý HAY CHO BẠN