Gửi cho anh

TRI THỨC SỐNG

Gửi cho anh

Anh à, giờ này anh đang làm gì vậy, có chịu mặc ấm không, có còn thói quen thức khuya nữa không. A thì gầy nhom nhưng siêu cú đêm, để rồi gầy như cái mo ý.Một năm rồi đấy, à không. 11 tháng 24 ngày mới đúng, chúng ta gặp nhau cũng vào một ngày có chút nắng chứ không giá buốt thế này. Lần đầu thấy ...

mic


Hoen gỉ


Sương lạnh từ triền núi trườn vào ban mai, màu ánh sáng đậm dần. Bánh


xe đạp từ xa quay tít trên con đường nhạt nhòa là người đang đi làm .Nhà


kho cũ nát còm cõi bên bóng núi oai hùng, nơi bầy dê nhởn nhơ ăn hạt


bắp. Giếng nước sinh hoạt bầu bạn với dây chuyền hoen gỉ. Bên bức


tường rào, một lưng ong cặm cụi làm lò gạch, nặn đất thành loại hàng hóa.


Bỏ dở mùa đông


Đôi mắt ngái ngủ tự hỏi ăn gì, chọn bánh mì kẹp dưa leo và thịt. Giảng đường, bài học mới là biển hồ khó hiểu, ông thầy dạy lý uể oải chờ ngày về hưu, dạy hóa là một người đàn bà thành đạt bên công việc kinh doanh. Lớp trưởng ăn cơm trước kẻng với cô bạn gái.


Lụy trường, hắt hủi mùa đông bằng phích nước nóng. Khốn khó và đói nghèo đã bắt đầu từ ngày lang thang chạy trốn mùa đông.


Con đường và người lạ


Con đường hỏi người lạ mặt: " Này người hỡi, khuân mặt đẹp lắm ( ơi ?), ngươi có từng biết đến sương đêm phủ dày trên bước chân buồn ? Những mụ đàn bà và mồ hôi phủ lên gắn bó một lớp đất êm đềm."


Nhưng lãnh đạm làm ngơ. Gặp lại, con đường lại hỏi: " Ừ , khuân mặt đẹp của to tát, này, người có biết chăng , những bước chân chập chững đã lên men từ bao nhiêu cuộc đời ?" -Gã lờ qua lũ trẻ.


Những bước chân quen cũ vẫn thờ ơ với cuộc thoại của con đường. Bỏ mặc im lìm của lãnh đạm bận bịu những toan tính xa xôi.


Tướng chiếu hậu


Chiếu tướng là nước cờ mang tính định mệnh của cả ván, đặt đối thủ vào thế túng quẫn. Nếu hậu không mấy khi gần gũi với đức lang quân mà cả hai đã được một hoàng tử thì tướng thường trận mạc liên miên.


Quân địch bị phân tán lực lượng, nàng yên ả nuôi con. Có mặt chúc hỷ em chồng, tướng cũng rút về thăm vợ, mừng em. Một cú điện thoại cho hậu của người đàn bà thứ hai, hậu bỗng nhiên bị chiếu tơi bời, lủi thủi bòng con lâm trận.


Nguyễn Văn Phong