HƯƠNG XƯA

TRI THỨC SỐNG

HƯƠNG XƯA

Truyện ngắn Hòa Văn Đáng lẽ truyện ngắn nầy được viết cách đây ba mươi năm, hồi tôi hai mươi lăm tuổi. Nhưng tôi cứ lần khân mãi đến tận bây giờ. Bây giờ... khoảng thời gian có thể khi bạn đang đọc, cũng có thể sau đây hàng năm, bảy chục năm. Bây giờ không có giới hạn hay nói rõ ra là lúc nào cũng...



Lạnh lẽo tung manh áo, bước đến nhà xưởng đã ấm áp ùa về. Những tay đốt lò không biết đến đêm đông. Nếu khoác áo ấm qua nền sân mưa buốt, kéo được gạch xếp gòong đã nhớp nháp mồ hôi.


Lão già nhìn nước lạnh xối vào da thịt khi nặng nhọc đã lặn vào ban chiều. Củi nhiều từ mành nát, nhóm bếp lửa bên làn gió ngày tàn. Sao không hâm nước cho giọt mồ hôi bớt lạnh (?). Nước mắt dỗi hờn của quở trách - có nồi nước nóng cho quần Jean mái ủi và giám đốc khó tính- không hề tỏ ra phiền lòng.


Những đứa con đã lớn, lão già chờ đợi vầng hào quang không cưu mang giọt mồ hôi. Để không bỏ lại lão với tuổi đời dù kiêu hãnh khi bảo vệ là công việc nhàn hạ. Lão nghĩ gì khi bữa cơm đặt giọt mồ hôi cạnh môi hồng. Rồi dưới làn chăn ấm , lão đẩy ghen tỵ vào manh áo mỏng về tấm phản trơ trọi canh thâu.


Ánh điện ấm áp , cơ thể khoác áo dày. Chối từ điếu thuốc của đốt lò, ánh mắt kế toán chờ một tình cờ. Những câu bông đùa đàn bà, ái tình ở đâu khi những giọt mồ hôi rơi.