LẠI MỘT TỜ LỊCH RƠI.

TRI THỨC SỐNG

LẠI MỘT TỜ LỊCH RƠI.

Truyện ngắn "Lại một tờ lịch rơi, lại một giấc mơ bay qua mái nhà", Thu lẩm nhẩm một câu trong bài hát " Nếp Ngày" của Giáng Son. Cô nhếch mếch cười khi đọc mẩu tin trên một tờ báo điện tử về một cô nàng cởi phăng quần áo giữa đại lộ để dằn mặt người yêu. Thu thấy đau đầu, cô tắt máy tính, ...




Con ngõ chung lối nhỏ, nằm mê man bên buổi chiều thênh thang gió. Nhơ nhớp một màu mặn mòi, phảng phất rêu phong. Những dấu chân qua im lìm, tô thêm nhợt nhạt từng màu ngói, con đường.


Người cha của những đứa con bỏ mạng ngoài biển cả hất vào người lạ bức tự họa của ngư nghiệp : " Làm ruộng thì có chè , chứ nghề đi biển lấy đâu ra tiền mua chè uống".


Khi nhá nhem nhường chỗ cho điện đèn, những bước đã thảnh thơi qua ngày chợ búa. Phó thác cho no đủ còn mong manh, bàn tay gầy nâng niu những lọn tóc.


Lồng ngực thôi đương đầu với biển, tan hoang trong khói thuốc và ánh đèn mờ. Đã thôi không còn ám ảnh bời cái chết. Có hay cơn hoang dại của những ngón tay xinh của người đàn bà an phận bên lồng ngực đã bớt hoang tàn.


Hơi thở mới bỡ ngỡ, bỏ lỡ làn môi mềm. Vợ của thợ đóng tàu chẳng thể thành góa bụa. Người đàn bà vẫn hạnh phuc cùng chồng để đôi chân không còn đi hoang dại. Say nắng có quật ngã một hơi thở mới chưa kịp tìm đến gió biển , đã ngẩn ngơ, nặng nề lê bước qua những ngày gió nổi.