Lời chưa nói

TRI THỨC SỐNG

Lời chưa nói

Lời chưa nói Sao năm này mùa đông trôi qua thật nhanh thế nhỉ. Trời cũng sắp đến Tết. Vậy là hắn cũng sắp tròn 20 tuổi... chưa bao giờ hắn có một cái cảm giác Tết đến rất gần như vậy... Cũng đã được 328 ngày rồi mà hắn chưa được gặp người con gái mà hắn yêu thương. Xa nhau một thời gian dài, dường như ...

Lời chưa nói


Hình ảnh: Đôi tai của tâm hồn Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: Tại sao mình lại không được hát ? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao ? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi.


Sao năm này mùa đông trôi qua thật nhanh thế nhỉ. Trời cũng sắp đến Tết. Vậy là hắn cũng sắp tròn 20 tuổi... chưa bao giờ hắn có một cái cảm giác Tết đến rất gần như vậy...


Cũng đã được 328 ngày rồi mà hắn chưa được gặp người con gái mà hắn yêu thương. Xa nhau một thời gian dài, dường như hắn cũng đã quen cảm giác nhớ thương. Lúc mới xa nhau tưởng chừng như một ngày không được gặp chắc có lẽ hắn sẽ không thể sống nổi. Thời gian cứ thế lững lờ trôi, mang theo nỗi nhớ thương góp nhặt trong ký ức về những tháng ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời hắn.


368 ngày qua không thiếu một ngày nào nỗi nhớ thương không tràn ngập trong trái tim của hắn mỗi khi đêm về. Đêm dài hơn trong từng khoảnh khắc hắn nhớ về nụ cười và ánh mắt ấy. Chỉ có mỗi khi vùi đầu vào làm một điều gì đó thì hắn mới chợt quên đi tình yêu đang da diết trong trái tim, để rồi khi chợt thấy cô đơn hay chìm sâu trong giấc ngủ thì hình bóng Phương Nhi lại dâng chiếm trái tim hắn.


Một người bạn đã nói với hắn : " Hãy tự tạo niềm vui cho chính mình ". Câu nói đó đã khiến hắn suy nghĩ nhiều. Ngày tháng xa nhau, kể từ khi hắn và Phương Nhi xa nhau, thì dường như hắn không còn là chính mình nữa. Hắn càng trở nên lạnh lùng hơn xưa. Sống ở một nơi không có người mình yêu thương, không một người bạn thân quen, không một lá thư gửi cho nhau, không một bữa cơm gia đình quây quần bên nhau thì hắn thấy thiếu đi nụ cười. ắn không còn có thể cười thật nhiều như khi bên cạnh Phương Nhi của hắn. Những ngày tháng đó hắn mỉm cười nhiều đến nỗi mà chính hắn cũng không ngờ trong trái tim một người lạnh lùng băng giá như mình lại trở nên ngập tràn niềm vui, niềm hạnh phúc đến như vậy. Hắn cố gắng tìm lại mình của những tháng ngày đó, tìm lại những nụ cười luôn ở trên môi trong những lúc được thấy người mình yêu thương. Dù hắn vẫn cười khi gặp một ai đó thân quen, nhưng làm sao ai biết trong lúc hắn cười thì những nỗi đau trong trái tim lại xuất hiện, những nỗi đau khiến cho nụ cười lại vút tắt thật nhanh ngay sau đó. Nhiều lúc hắn nghĩ đến một câu thơ đã từng được nghe:


"Tôi có buồn đâu tôi vẫn cười, nụ cười chua chát thế nhân ơi!"


Từng ngày từng giờ trôi qua hắn vẫn sống và cố gắng học thật tốt bằng niềm tin và ý chí của mình, dù có lúc thật sự hắn cảm thấy vô cùng chán nản và mệt mỏi. Chỉ cần mỗi lúc đó hắn nghĩ rằng ở một nơi đầy yêu thương xa xôi, Phương Nhi của hắn vẫn đang mong chờ hắn về, vẫn luôn yêu thương hắn như tháng ngày trước kia thì hắn lại cố gắng thật nhiều hơn nữa...


Ai cũng biết gần gũi với người như hắn thật không dễ một chút nào. Hắn cũng biết điều đó nhưng thật sự hắn không hề nghĩ mình sẽ thay đổi. Bởi lẽ hắn thấy được làm chính mình thật khó, không phải ai trên đời này cũng có thể luôn là chính mình bước tới phía trước, nơi tương lai thật gần. Hắn thấy mình thật vui, thật hạnh phúc khi được sống trong quá khứ, hạnh phúc với hắn thật đơn giản. Hạnh phúc trên đời này là gì ư? Với hắn thì hạnh phúc đơn giản chỉ là nghĩ về những tháng ngày hạnh phúc đã có, nghĩ về những kỉ niệm đẹp đã qua, đọc những dòng tâm sự, những bài viết về cuộc sống, hay đơn giản chỉ là nghĩ về tương lai không xa hắn sẽ quay về, về bên người mà hắn yêu thương. Đó là hạnh phúc. Hạnh phúc của riêng hắn.


Hắn biết chẳng có niềm hạnh phúc nào trên đời này là mãi mãi, là tuyệt vời nhất như con người vẫn thường mơ ước. Ai chẳng có những ước mơ. Nhưng chẳng có ước mơ nào tuyệt vời hơn là ước mơ mà từng ngày, từng giờ, từng khoảnh khắc mà hắn có thể tự mình thực hiện những ước mơ đó. Hắn đã ước mơ là từng ngày từng giờ được sống sao cho thật trọn vẹn, sống giữa tình yêu thương không bao giờ hết bên những người thân bên cạnh hắn. Yêu thương và hạnh phúc trong suy nghĩ của hắn thật đơn giản, đơn giản như chính con người hắn: "Hạnh phúc là sống sao cho trọn vẹn từng giây từng phút, yêu thương là sống sao cho có nhau mãi mãi"... Trải qua những nỗi đau, những vết thương thì hạnh phúc mới thật đáng để con người biết quí trọng...


Mỗi lần bước đi một mình thì nỗi nhớ trong trái tim hắn lại trở nên cồn cào da diết. Có những lúc nhìn thấy ai đó được hạnh phúc trong vòng tay những người thân yêu hắn thầm mỉm cười rồi sau đó trong lòng lại thầm xót xa cho chính bản thân của mình. Xót xa cho tình yêu mà hắn đã trao đi, để đến giờ hắn vẫn chưa bao giờ có một người bạn gái. Hắn cũng có mong ước điều gì quá xa xôi đâu. Chẳng phải một người yêu thật đẹp, một người thật tốt hay một gia đình có điều kiện để sau này cuộc sống sẽ bớt lo hơn,.. chẳng vì một điều gì cả. Chỉ mong sao luôn được kề vai bên nhau vượt qua những khó khăn trong cuộc đời này. Cần một bờ vai cho hắn được một lần được khóc, cần một lần biết rằng ở nơi đâu đó có ai lo lắng hắn quên ăn tối, cần một lần có ai tặng cho hắn một món quà sinh nhật, cần một phút giây ngồi bên người mình yêu thương để biết rằng nếu thật sự trên đời này không có tình yêu vĩnh cửu thì hắn xin được giữ mãi giây phút vĩnh cửu của tình yêu... Dù biết đó chỉ là những ước mơ, những giấc mơ rồi sẽ vụt tan mãi mãi như những ánh sao băng kia. Cứ mong chờ sẽ thấy để rồi vụt tan, mang theo những ước mơ những hi vọng di thật xa...


" Người ta yêu nhau sao vẫn dễ dàng, còn tôi duyên tôi sao lỡ làng ..." khi nghe thấy lời hát đó hắn thấy chua xót trong lòng. Nước mắt như muốn trào ra cho những cay đắng trong lòng nhẹ vơi đi nhưng lí trí mách bảo hắn không được khóc. Hắn biết mình không có quyền được khóc, vì hắn sợ mình sẽ gục ngã, và cũng sẽ chẳng có ai bên cạnh hắn để đưa tay đỡ hắn dậy. Ai cũng có một nơi ấm áp để những lúc họ thấy buồn sẽ là nơi yên bình ấm áp dành cho họ. Không một nơi nào khác chính là "gia đình". Hắn sợ khi nói ra 2 cái từ mà người ta gọi là "gia đình". Kể cũng lạ. Hắn có cả bố mẹ, cuộc sống cũng không đến nỗi khó khăn mà tại sao hắn lại chưa bao giờ dám gọi cái nơi hắn đã sống gần 20 năm đó là "gia đình". Hắn gọi nơi đó là "Nhà"! Cái nơi mà hắn hay về để ăn ngủ. Vì sao lại thế? Hắn là đứa hư hỏng ư?


Cứ nghĩ đến điều đó thì trái tim hắn lại nhói đau. Những vết thương lòng mà có lẽ chỉ mình hắn mới hiểu được...


Ngày thứ 333 cũng là ngày hắn được gặp lại Phương Nhi của hắn. Vẫn nơi góc con ngõ thân quen mà hắn thường đứng chờ. Chỗ hắn chờ không gần nhà cô bé mà hắn yêu lắm nhưng hắn biết cô bé sẽ phải đi qua thì mới về được nhà. Cái cảm giác chờ đợi dù biết có thể sẽ không gặp được có lẽ đã quá thân quen với hắn. Nhưng hình như hôm nay không giống như những lần trước, hắn có cảm giác hôm nay sẽ gặp được. Hắn nhớ về những lần đến thăm người yêu. Lần nào hắn ra Hà Nội cũng qua. Có những tối muộn hắn vẫn đến dù biết vào lúc đó chẳng có ai đi ra khỏi nhà cả, có những lần cơn mưa chợt đến cho hi vọng gặp lại tan vỡ, có những lúc hắn đến rồi đứng nhìn trong phút chốc rồi đi thật nhanh như sợ ai đó nhìn thấy mình... Kể cũng lạ! Dù thật sự hắn biết mình đơn giản chỉ là đến thăm thôi nhưng hắn vẫn sợ rằng có ai đó nhìn thấy và nói với mẹ cô bé thì sẽ làm cho cô bé khó xử. Dù hắn vẫn biết cô bế mong thấy hắn đến thăm mình. Cảm giác thật gần nhưng cũng rất xa vời. Chỉ một cái bấm chuông là bao tháng ngày xa cách, bao nỗi nhớ thương sẽ vỡ oà trong hạnh phúc. Nhưng vì sao hắn không làm được? Đến thăm mà chẳng mong sẽ gặp được, chẳng đứng đợi lâu, chẳng dám gọi cửa. Chỉ cần nhìn thấy ánh đèn sáng từ phòng của cô bé để biết rằng người mình yêu thương vẫn sống yên vui là hắn đã thấy mãn nguyện rồi.


Hắn nhớ mỗi tối muộn tà áo trắng thân yêu hay đi học thêm về, hắn nhớ những sáng mai thức dậy được nghe tiếng chào, nhớ biết bao những lần gặp nhau thật vội vã, những khoảnh khắc ngắn ngủi mà 2 đứa được bên nhau, những lúc đó trái tim thơ ngây của hắn sao chẳng nói nên lời, chỉ biết nhìn thật sâu vào đôi mắt để biết rằng dù lời yêu thương chưa nói nhưng hai trái tim đã dành trọn cho nhau, chỉ biết lặng im lắng nghe em yêu nói cười thật hồn nhiên. Hắn yêu cái cảm giác bình yên đến kì lạ. Vì hắn biết hạnh phúc thật ngắn ngủi, hắn muốn được sống thật trọn vẹn những giây phút đó, lắng nghe thật nhiều để in thật sâu vào tâm trí. Có những thứ mà lời nói không thể nói ra hết được, chỉ khi bình yên chúng ta sẽ hiểu được nhiều hơn những gì ta hiểu, biết nhiều hơn những gì đã biết. Con người ai chẳng có những khoảnh lặng trong tâm hồn, chính những khoảnh lặng đó con người biết yêu thương nhau nhiều hơn, biết làm sống lại tâm hồn mình, sống lại những phút giây thoải mái mà cuộc sống nhộn nhịp đã cướp mất. Phút giây nhìn lại mình, nhìn lại những gì còn chưa làm được, những gì ta đã làm được, lắng nghe những điều con tim muốn nói. Chính vì vậy hắn ít nói, chỉ nói những gì mà hắn cho là cần thiết.


Chờ đợi gần 1 năm đến ngày gặp nhau hắn đã nghĩ ra bao điều để nói. Hắn đã mơ về một phút giây gặp lại hắn sẽ ôm Phương Nhi vào lòng và nói thật nhiều câu mà hắn đã bao lần muốn nói: "Anh Yêu Em! Mãi Mãi.". Nhưng đó cũng là ngày buồn nhất với hắn.


Thời gian xa cách quá dài mà sao phút giây gặp lại nhau sao ngắn quá vậy!


Phương Nhi bất chợt đi qua mặt hắn. Hắn nhận ra được mái tóc thân quen từ rất xa. Hắn mỉm cười nhưng sao không thấy cô bé có phản ứng gì. Hắn ngỡ ngàng chốc lát rồi gọi:


- Thảo ơi !


Cô bé quay lại nhìn và vẫn câu nói như lần gặp nhau trước:


- A! Anh H...


Em vẫn xinh như ngày nào, vẫn là Phương Nhi ngày xưa của Anh-Hắn thầm nghĩ.


- Em đi học à?


- Vâng em sắp phải đi học. Anh đi đâu đấy?


- Anh đến thăm em! Mấy lần Anh đến thăm mà không gặp được.


Cô bé nghe đến đây nét mặt thoáng buồn. Một ánh mắt đẹp nhưng luôn thấp thoáng đâu đó nỗi buồn sâu thẳm:


- Gặp em khó lắm! Em đi học nhiều...


Hắn chẳng biết nói gì nhiều ngoài những câu hỏi thăm sức khoẻ bình thường, và chăm chú nhìn ánh mắt đó, nụ cười đó sau bao đêm thương nhớ. Hắn muốn nói điều mà bấy lâu nay hắn ấp ủ. Hắn đã chờ, cho đến khi hắn đã quên đi vết thương lòng hằn sâu trong kí ức lãng quên của mình để được quay trở lại...


- Thôi em phải đi học đây, không muộn mất!


Hắn chợt giật mình:


- Uh.


Hắn vẫn chẳng nói được gì và chợt nhớ ra bức thư mà hắn đã viết từ ngày mà hắn biết mình phải xa cô bé. Hắn đưa một món quà và đặt vào tay cô bé bức thư và cũng chỉ kịp nói:


- Nhớ đọc nhé! Đừng để mẹ thấy kẻo bị mắng.


Cô bé chẳng nói gì gương mặt dường như ngượng ngùng rồi đạp xe đi. Hắn quay xe ra định theo sau cô bé một lúc nữa nhưng không hiểu sao không thấy đâu. Hắn quay đầu lại bốn bề chỉ thấy trống vắng, chẳng thấy em đâu. Hắn ngỡ ngàng lặng im nghe lòng nhói đau. Vẫn là Em, vẫn là Hắn nhưng hắn có cảm giác thật buồn. Đất trời như lặng yên tan vỡ. Hắn không hiểu vì sao cô bé đi nhanh đến thế, không quay đầu lại nhìn hắn dủ chỉ một lần để hắn biết rằng cô bé muốn thấy hắn dù chỉ một phút giây nữa. Không còn như những lần trước cô bé sẽ nhìn bóng hắn đi xa khuất hay quay lại vẫy tay tạm biệt.


Thời gian xa nhau có lẽ đã thêm vào một cái gì đó gọi là "khoảng cách"- điều mà hắn chưa bao giờ nghĩ tới. Hắn không tin điều đó là sự thật vì hắn vẫn chưa thay đổi dù có những lúc hắn thấy buồn, có những lúc hắn muốn quên đi tất cả, những phút giây chợt xao lòng trước tình cảm của một người con gái khác. Nhưng tình yêu trong trái tim hắn vẫn nguyên vẹn một tình yêu cho Phương Nhi. Những lúc xao lòng đó trong đời ai cũng có, nhưng hắn biết rằng tất cả sẽ chỉ là hư vô, và tin rằng ở nơi phương xa Phương Nhi của hắn vẫn mong chờ hắn quay lại. Chỉ cần hắn nhớ về nụ cười đẹp nhất trên đời, nhớ tới những tháng ngày được sống bên nhau thật hạnh phúc thì hắn sẽ vượt qua tất cả. Hắn luôn tin rằng tình yêu là một điều gì đó thật vĩnh cửu và tuyệt vời, nhưng tình thương còn mạnh mẽ và bao dung hơn nữa. Tình thương sẽ giúp cho tình yêu vượt qua được tất cả những khó khăn, những lỗi lầm, những xa cách,tha thứ mãi mãi...Thương biết bao những chiều dáng em nhỏ xinh đi về trên phố một mình không được bố mẹ đưa đón như bao nhiêu người khác. Thương biết bao những buổi tối em đi học về muộn không biết có gặp điều gì không. Thương biết bao ánh mắt mang nỗi buồn không thể nói ra dù những lúc gặp anh Em luôn luôn mỉm cười để Anh thấy trong lòng thật vui và yên tâm, tuy anh không thể biết hết được tất cả những gì trong suy nghĩ của em nhưng anh biết những gì em muốn nói khi nhìn thật sâu vào đôi mắt Em. Thương biết bao khi gió lạnh chợt về không có ai nhắc em mặc thêm áo ấm để tay em lạnh run trên phố lẻ loi.- Hắn không biết đã từ bao lâu rồi hắn đã yêu tà áo trắng thơ ngây luôn mỉm cười và từ đó mùa đông thành vô nghĩa... Nhưng sao giờ đây xa lạ quá!


Suốt quãng đường từ lúc chia tay nhau hắn thấy lòng tràn dâng những nỗi buồn. Hắn cứ đi mà chẳng biết mình đang đi đâu. Vẫn những con đường mà hắn hay đi, vẫn con đường 3 hàng cây xanh thắm mà hắn luôn ao ước sẽ có lúc cầm tay nhau đi trong mùa thu ấm áp nhưng sao giờ đây chỉ có gió với gió và hắn. Gió lạnh làm cho lòng thêm buốt giá ngỡ như tất cả chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ thật đẹp mà cho đến tận bây giờ hắn vẫn chưa mơ hết, một giấc mơ cũng như bao giấc mơ khác rồi sẽ có lúc vụt tan để rồi sau giấc mơ đó hắn tỉnh giấc trong ngỡ ngàng. Sao khoé mắt hắn bỗng nhiên trở nên mặn đắng, hình như hắn đang khóc. Nỗi sầu chia li dường như hoen mắt môi, dâng lên trong sâu thẳm trái tim hắn. Hắn không thể nào hiểu được vì sao mọi chuyện lại cứ quay lưng lại với hắn? Vì sao yêu nhau không thể ởp bên nhau? Vì sao đất trời? Vì sao không ai hiểu cho hắn? Vì Sao? Tại Sao??? Không! Không thể như thế này được!- Hắn muốn bật khóc nhưng giọt nước mắt lặng câm lăn vệt dài trên má. Chỉ có gió vô tình thổi ùa vào mặt như muốn làm bay đi dòng nước mắt vô vọng...


14 tháng 2 đã đến. Cũng vừa tròn 1 năm ngày mà hắn yêu cô bé. Quãng thời gian tuy không thật dài nhưng cũng đủ để hắn biết có lẽ mãi mãi mình vẫn chỉ có một mình. Hắn đã quen cái cảm giác cô đơn, lạnh lẽo nhưng thật sự hắn đã quá mệt mỏi. Hắn dường như không còn muốn làm thêm một điều gì nữa. Kể từ ngày gặp nhau hắn luôn mong chờ một số máy điện thoại lạ gọi đến cho mình, mỗi một số máy lạ là một niềm hi vọng là Phương Nhi của hắn gọi đến. Nhưng càng trông càng chẳng thấy đâu. Hắn biết làm gì hơn vì tất cả những gì mà hắn có thể làm được thì hắn cũng đã làm. Hắn đã trao bức thư mà hắn viết bằng cả trái tim, hắn không thể nói ra bằng lời vì hắn quá nhút nhát. Trong bức thư hắn nói "Anh Yêu Em! Hãy chờ Anh Em nhé" và không quên ghi số điện thoại của mình để cô bé sẽ gọi lại cho hắn. Hắn đã cố, cố gắng để cho người mình yêu thương luôn luôn được vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng có lẽ điều mà hắn không ngờ là thời gian không được gần bên nhau còn quá dài. Trong lần gặp cuối cùng hắn có nói mình còn học 2 năm rưỡi nữa và cô bé cũng nói với hắn là: "Hẹn gặp anh sau 2 năm rưỡi nữa!".


Và đó có lẽ là điều an ủi duy nhất của hắn. Nhưng bây giờ thời gian học phải là 4 năm. Hắn biết cô bé còn nhỏ và thật sự chưa hiểu được tình yêu là gì nên vô tâm vậy. Nhưng chỉ một lời chờ đợi cho nhau sao không nói ra để cho bao tháng ngày cứ mãi trôi đi trong vô vọng? Sao không nói ra những gì trong trái tim nghĩ dù vẫn biết hắn đã mắc những lỗi lầm?...


Xuân đã đến sao gió lạnh vẫn đi về trong nỗi nhớ. Một mình trong hoài nghi và vô vọng đếm từng đợt lá vàng tàn úa rơi rụng, hắn biết rằng chiếc lá kia đang dần rời xa thế gian u sầu, mang theo những tháng năm dần tàn úa. Rời xa cây lá sẽ tan biến hoà vào lòng đất để lại tiếp tục mang cho cây những điều tốt đẹp nhất. Phải chăng đó là sự giải thoát. Cuộc sống rồi cũng sẽ hết, mọi thứ đã sinh ra rồi cũng sẽ phải chết đi. Chỉ mong sao khi còn sống thì sống có ý nghĩa, lúc ra đi được thanh thản không còn điều gì tiếc nuối nữa. Ngỡ như mình cũng tan biến theo những đau buồn trải dài cùng năm tháng. Hắn ước rằng mình được sống một cuộc sống thật bình thường, có một gia đình luôn yêu thương nhau dù có những khó khăn thiếu thốn vẫn kề vai bên nhau cùng nhau vượt qua bao sóng gió trong cuộc đời. Hắn mơ ước 2 chữ "Gia Đình" thật mãnh liệt và tha thiết nhưng sao xa vời quá. Hạnh Phúc đã vụt qua, dù có cố níu tay với hắn biết mình cũng không thể bắt chính bản thân mình làm những điều không thể. Tình yêu cũng như những ánh sao kia. Có một vĩ nhân đã từng nói " Ta thích ngắm trăng sao vì 2 lẽ, một vì nó sáng, hai là vì ta không biết gì về nó ". Hãy cứ mãi mãi là dang dở để nó được thật đẹp...


Hắn cũng đã nhận ra mình là một cơn gió, một cơn gió phiêu du. Mãi lang thang khắp nơi như chính bản thân nó vẫn vậy. Gió vẫn mãi mãi là "Gió" không thể nào ấm áp soi sáng khắp mọi nơi như "Tia Nắng", cũng chẳng thể nào êm đềm như "Sóng" vỗ. Gió vô tình, lạnh lùng nhưng có ai biết, ai hiểu nỗi lòng của gió đâu. Như Trịnh Công Sơn đã viết :


"Sống trên đời sống cần có một tấm lòng


Để làm gì Em biết không? Để cho Gió cuốn đi !". Gió cuốn đi biết bao điều, buồn có, vui có, nụ cười và đôi khi là nước mắt. Gió cuốn đi mang theo tất cả những điều đó, để cuối cùng chẳng có ai bên gió để tâm hồn nặng trĩu ấy vơi bớt đi.


Dù đi đâu, đù ở đâu thì chẳng phải gió luôn kề bên "Mây", theo "Mây" khắp mọi nơi hay sao? "Gió" yêu "Mây" chỉ có điều tình yêu của "Gió" không giống bất kì ai! Không mãnh liệt, không hoa mỹ, không ồn ào... Mà thật nhẹ nhàng, bao dung, sâu lắng không thay đổi. "Gió" muốn mây mãi là "Mây" của tháng ngày xưa: hồn nhiên,trong trắng đến thơ ngây...


Hắn lặng im suy nghĩ biết bao đêm. Từ bao giờ trong trái tim hắn bắt đầu có cảm giác hoài nghi. Hắn nghi ngờ cái mà biết bao nhiêu người luôn nói với nhau, có mấy ai biết được tình yêu thật sự là gì, cũng có mấy ai may mắn được sống trọn đời bên cạnh mà người mình yêu thương, có mấy cuộc tình là trọn vẹn? Hắn nghi ngờ cả chính mình. Hắn không biết mình đã thay đổi hay những tháng ngày xa cách không một lời nói đã mang người con gái mà hắn yêu thương dần xa những ước mơ nhỏ nhoi. Như những cánh chim bay trên bầu trời, mãi lang thang phiêu bạt dần quên đi tổ ấm.


Lẽ nào tình yêu lại yếu đuối như thế? Lẽ nào những trái tim chân thật chẳng bao giờ gặp được bến bờ hạnh phúc? Lẽ nào hắn cứ mãi mãi cô đơn?


Tình yêu chẳng phải như những câu chuyện cổ tích đầy mầu hang, cũng chẳng phải là sự cố gắng tìm kiếm một người yêu thật đẹp, thật hoàn hảo, chẳng phải như mùa xuân nắng ấm. Tình yêu chỉ là một cuộc sống bình dị, một người yêu bình thường và một mùa yêu thương mà trái tim con người dành cho nhau những điều tốt đẹp. Cái Con Người cần nhất không phải là tiền tài, không phải là danh vọng, mà cũng không phải là điều gì đó vĩ đại mà chính là Con Người. Cần có nhau, cần bên nhau, lắng nghe, sẻ chia cho vơi bớt những nỗi đau, ngập tràn niềm hạnh phúc. Đâu phải chỉ có tình yêu nam nữ đâu? Còn có tình yêu dành cho cuộc sống này, cho những người thân yêu, những người đã luôn bên ta. Sao cứ mãi với tay, cố gắng tìm những điều quá xa xôi để quên đi những thứ mà chúng ta đã có, hãy thư dừng lại, nhìn xung quanh bất cứ lúc nào ta cũng thấy nó. Có những lúc đã nhận ra nhưng chúng ta lại không đủ can đảm để cúi xuống, cầm lấy nó, giữ lấy nó. "Có những thứ không phải lúc nào cũng với tay lên mới lấy được mà phải biết cúi xuống nhặt nó lên". Đó là cuộc sống. " Không phải cứ buồn là khóc, và khóc không có nghĩa là buồn"- Ước chi một lần được khóc thật to, thật lâu bên cạnh những người thân yêu...


Một câu chuyện mà một người bạn đã kể cho hắn nghe dường như đã khiến hắn chợt nhận ra mình đã sai, sai rất nhiều. Vì yêu người khác mà suốt bao năm hắn quên đi tình yêu dành cho Mẹ, cho chị gái và quên mất để yêu được người khác trước hết phải biết yêu thương chính mình: Tình yêu nam nữ đôi khi quá ích kỉ mà quên mất đi tình thân:


Câu chuyện kể về 2 anh em.Một người anh trai và một cô bé gái. Sinh ra trong thời kì chiến tranh. Khi Mĩ thả bom nguyên tử xưống Nhật. Mẹ đã mất từ sớm. Bố đi quân đội. Chỉ có hai anh em chăm sóc lẫn nhau. Cuộc sống thiếu thốn không nhà cửa, không đủ ăn nhưng tình yêu thương mà người anh dành cho em rất nhiều. Cô em gái rất thích ăn kẹo. Cô em gái rất nhớ bố và muốn anh đi tìm bố về cho mình. Không biết phải làm gì cho em gái còn bé thôi đòi bố người anh cũng đành để em mình trong một cái hang để đi tìm bố.Trước lúc đi người anh trai đưa cho em mình một hộp đầy kẹo và dặn mỗi lần nhớ anh thì ăn một cái. Người anh đi tìm bố nhưng không thấy vội quay về với em gái. Khi vừa về nhìn thấy em gái đang nằm có lẽ ngất đi vì đói. Hộp kẹo không còn cái nào nữa. Người em gái cứ luôn gọi: "Anh ơi"... Mãi sau người em gái tỉnh dậy thấy anh trai liền mỉm cười và lấy trong túi ra một nửa cục đất và nói với người anh trai: "Anh ơi! Anh về rồi à! Em Nhớ Anh lắm! Em đã để cho anh bánh bao nè!".Người anh trai cầm lấy nửa cục đất kia rồi bật khóc nhìn em mình ra đi mãi mãi... Vì quá đói nên người em đã nghĩ cục đất mình nặn là một chiếc bánh bao rồi ăn và nghĩ anh mình chắc cũng đang đói và để dành một nửa cho anh. Tình yêu thương người em gái thơ ngây dành cho anh trai mình thật cảm động. Giữa sự sống và cái chết, giữa những lúc khó khăn thì mấy ai đủ can đảm hi sinh bản thân, lợi ích cá nhân để cho người mà mình yêu thương được sống. Có những điều mà người lớn cũng không còn bằng những tâm hồn non trẻ kia. Tình yêu bây giờ sao yếu đuối đến vậy? Lẽ nào vì những thứ tầm thường kia mà bao năm kề bên nhau, bao tình thân, bao kỉ niệm đã có rồi sẽ phải tan biến mãi mãi???...


Chiều nay một mình lang thang trên phố, cơn mưa vô tình rơi cho bờ vai thêm giá buốt, bước chân vô hồn lang thang như đánh mất đi chính mình. Mất đi những niềm vui, những niềm hi vọng nhỏ nhoi. Hắn muốn khóc, muốn đến ôm thật chặt Phương Nhi vì thật sự hắn biết dù có những lúc hắn hoài nghi, những lúc đớn đau, những lúc mỏi mệt, những lúc con tim thầm khóc thì từ trong tâm trí hắn Phương Nhi ngày nào vẫn hiện lên mỉm cười thật tươi và nói: "Anh ơi! Hãy cố lên Anh nhé!"... Hắn biết hắn yêu thương cô bé ấy nhiều, nhiều hơn tất cả những nỗi đau đó, nhiều hơn những tháng ngày xa cách, nhiều hơn cả "Tử Thần"(Truyện ngắn Yêu Anh hơn cả tử thần- Tào Đình)... vì mãi mãi trong trái tim hắn vẫn đang còn "Một lời chưa nói"....


Nguyễn Ích Hoàn


The End


Write with heart