Ngày Valentine đọc thơ tình Xuân Diệu

TRI THỨC SỐNG

Ngày Valentine đọc thơ tình Xuân Diệu

Xuân Diệu được mệnh danh là "ông hoàng thơ tình" .Mình vốn yêu thơ Xuân Diệu từ buổi đầu làm quen với thơ của ông.Trong ngày Tình nhân muốn đem hai bài thơ mà mình yêu thích mời mọi người thưởng thức.

Dưới đây là tuyển chọn những bài thơ tình Xuân Diệu hay nhất, cảm xúc nhất. Mời bạn đọc cùng thưởng thức và đắm mình trong cảm xúc nồng nàn của tình yêu, của thơ Xuân Diệu.

Ngày Valentine đọc thơ tình Xuân Diệu:

  • 1

    Vội Vàng

    Tôi muốn tắt nắng đi
    Cho màu đừng nhạt mất;
    Tôi muốn buộc gió lại
    Cho hương đừng bay đi.

    Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
    Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
    Này đây lá của cành tơ phơ phất;
    Của yến anh này đây khúc tình si.
    Và này đây ánh sáng chớp hàng mi;
    Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa;
    Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
    Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
    Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

    Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
    Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
    Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
    Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
    Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
    Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
    Nếu đến nữa không phải rằng gặp lại.
    Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
    Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
    Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi,
    Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt...
    Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
    Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
    Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
    Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

    Chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa...

    Mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm,
    Ta muốn ôm
    Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn:
    Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
    Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
    Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
    Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
    Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
    Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
    - Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

  • Ngày Valentine đọc thơ tình Xuân Diệu - 1
Những  Xuân Diệu là những bài thơ bất hủ
  • 2

    Đa Tình

    Nghìn buổi sáng, bình minh se chỉ thắm
    Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi
    Thuở xưa kia là con của mặt trời
    Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng
    Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống
    Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan

    Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan
    Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội
    Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi
    Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời
    Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi
    Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng

    Vào đêm tối, tôi sẽ làm đuốc sáng
    Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu
    Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau
    Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục

    Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!
    Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau
    Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu
    Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống
    Trong cõi lạnh lan đi bao ấm nóng
    Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ
    Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ
    Và trong gió phất phơ đi có bạn

    Kẻ đa tình không cần đủ thịt da
    Khi chết rồi, thì tôi sẽ yêu ma ...

  • 3

    Biển

    Anh không xứng là biển xanh
    Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng,
    Bờ cát dài phẳng lặng
    Soi ánh nắng pha lê.

    Bờ đẹp đẽ cát vàng
    Thoai thoải hàng thông đứng
    Như lặng lẽ mơ màng
    Suốt ngàn năm bên sóng.

    Anh xin làm sóng biếc
    Hôn mãi cát vàng em
    Hôn thật khẽ, thật êm
    Hôn êm đềm mãi mãi.

    Ðã hôn rồi, hôn lại
    Cho đến mãi muôn đời.
    Dù tan cả đất trời
    Anh mới thôi dào dạt .

    Cũng có khi ào ạt
    Như nghiến nát bờ em
    Và lúc triều yêu mến
    Ngập bến của lòng tin.

    Anh không xứng là biển xanh ,
    Nhưng cũng xin làm sóng biếc,
    Ðể hát mãi bên gành
    Một tình chung không hết .

    Có những khi bọt tung trắng xoá ,
    Và gió vi bay tỏa nơi nơi
    Như hôn mãi ngàn năm không thoả
    Bởi yêu bờ lắm lắm em ơi!

    • 4

      Yêu

      Yêu là chết ở trong lòng một ít
      Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu .
      Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu ;
      Người ta phụ , hoặc thờ ơ , chẳng biết ...

      Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt .
      Tưởng trăng tàn , hoa tạ với hồn tiêu ,
      Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu !
      Yêu , là chết ở trong lòng một ít .

      Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt ,
      Những người ai theo dõi dấu chân yêu ;
      Và cảnh đời là sa mạc cô liêu .
      Và tình ái là sợi dây vấn vít .
      Yêu , là chết ở trong lòng một ít .

    • Ngày Valentine đọc thơ tình Xuân Diệu - 2
Thơ tình Xuân Diệu
  • 5

    Xa Cách

    Có một bận, em ngồi xa anh quá,
    Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
    Em xích gần thêm một chút; anh hờn.
    Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa

    Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
    Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
    Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngaỵ
    Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.

    Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
    Ôi trời xa, vừng trán của của người yêu !
    Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
    Mà ta riết giữa đôi tay thất-vọng.
    Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.
    Em là em; anh vẫn cứ là anh.
    Có thể nào qua Vạn lý trường thành
    Của hai vũ-trụ chứa đầy bí-mật.

    Thương nhớcũ trôi theo ngày tháng mất,
    Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em.
    - Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
    Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.

    Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
    Anh muốn vào dò xét giấc em mợ
    Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
    Cũng như em giấu những điều quá thực ...

    Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
    Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!

    Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
    Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
    Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
    Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
    Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
    "Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"

  • 6

    Tình Thứ Nhất

    Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
    Anh cho em kèm với một lá thư
    Em không lấy , và tình anh đã mất
    Tình đã cho không lấy lại bao giờ

    Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo
    Tình thì buồn như tất cả chia ly .
    Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo
    Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi

    Lòng e thẹn cũng theo tờ vụn dại
    Tôi bên em , chờ đợi mãi không về
    Em đã xé lòng non cùng giấy mới
    Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê

    Cũng may mắn , lòng anh còn trẻ quá
    Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa ;
    Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã,
    Anh lại còn yêu, bông lựu , bông trà.

    Nhưng giây phút dù say hoa bướm thắm
    Ðã nghìn lần anh bắt được anh mơ
    Ðôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm
    Ðôi tay yêu không được nắm bao giờ

    Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi nhỏ tuổi
    Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao !
    Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rõ
    Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào

    Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch,
    Xuân đầu mùa trong sạch vẽ ban sợ
    Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch ;
    Sương nguyên tiêu , trời đất cũng chung mờ.

    Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
    Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôị
    Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
    Anh cho em, nên anh đã mất rồi