Quên được anh, liệu có quá khó đối với em?

TRI THỨC SỐNG

Quên được anh, liệu có quá khó đối với em?

Khi còn nhớ là còn yêu, khi còn yêu là khi sẽ không thể quên. Trong cuộc sống này anh chính là điều mà em sẽ mãi nhớ!...

Khi còn nhớ là còn yêu, khi còn yêu là khi sẽ không thể quên. Trong cuộc sống này anh chính là điều mà em sẽ mãi nhớ!

Liệu có nên tiếp tục theo anh nữa không? Câu hỏi ấy em đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần và lần nào cũng kết thúc bằng câu trả lời phải quên. Em đã dành quá nhiều tình cảm cho một người, người mà chưa bao giờ nhìn về phía em, ngay cả khi em đang ở đó, rất gần!

Người ta vẫn nói tình yêu đơn phương là tình cảm day dứt và đau khổ nhất, dù biết sẽ không được gì nhưng vẫn ngoan cố không chịu buông. 21 tuổi, lần đầu tiên em biết cảm giác hy sinh cho một người, lần đầu tiên em biết mình đã yêu nhưng đó lại là tình yêu đơn phương. Em yêu người ấy, yêu chết mê cái giọng nói ấm áp, yêu từ ánh mắt tới nụ cười cả những cử chỉ nhỏ nhất. Hàng ngày em vẫn nhìn thấy người ấy, vẫn lặng lẽ vào Facebook xem người đó hôm nay làm gì, có gì mới hay không...

Không phải anh không biết tình cảm của em, anh biết nhưng hờ hững nhưng lảng tránh đi.

Em không trách anh, không giận anh vì em hiểu với anh em còn quá nhiều điều thiếu sót, em không thể khiến trái tim anh rung động càng không thể ở bên anh. Cạnh anh có quá nhiều sự lựa chọn, anh cần một người mà khi yêu sẽ vững chắc và bền lâu. Anh không nghi ngờ tình cảm của em, chỉ là anh không tin anh có thể yêu em mãi mãi, vì thế anh chọn cách xa em. Em mặc định rằng em đang yêu anh một cách đơn phương. Ừ thì anh cũng đâu chấp nhận tình cảm của em, cái viễn cảnh kia chỉ là giả định em đặt ra như để an ủi chính bản thân mình mà thôi.

Anh nói tình cảm cần để tự nhiên và cái gì tới sẽ tới nhưng sao anh ơi chỉ mình em chìm đắm trong cảm xúc đau khổ này. Anh nói quên anh đi, em cần có người tốt hơn ở bên em. Em im lặng không nói gì vì khi đó trái tim em như đang bị đâm hàng nhát dao vào. Kể từ đó em không còn tham gia vào cuộc sống của anh như trước nữa, em chỉ lặng lẽ quan sát anh, quan tâm anh nhiều nhất có thể.

Tháng 6, Hà Nội lúc nắng lúc mưa, bất chợt có cơn mưa rào ngang qua phố lòng em lại nhói lên. Em mong rằng mưa có thể mang đi nỗi buồn trong em, cuốn đi tất cả những điều em giấu kín tới một nơi nào đó không ai hay biết. Để em thấy lòng nhẹ nhõm hơn, để thấy cầu vồng sau mưa không anh thật đẹp, thật lung linh.

Em hay cười cũng chỉ để che đi nỗi buồn kia, em chưa bao giờ nghĩ em cần phải có người yêu nhưng em lại cần anh chỉ để đi bên đời cùng em. Em còn rất nhiều ước mơ, rất nhiều hoài bão và anh à, em sẽ không để cảm xúc này làm em lùi bước đâu. Em sẽ cất nó vào một góc và tiếp tục cố gắng sống thật tốt để cho anh thấy được em mạnh mẽ đến dường nào.

Nhưng mà lúc này đây em vẫn không biết phải làm sao để quên được anh, khi mà những cơn mưa mùa hạ không thể mang nỗi buồn của em đi, em ướt đẫm trong mưa mà không thể nguôi nhớ tới anh. Vẫn biết phải quên nhưng khó quá anh ạ, em cất được nó đi nhưng phải làm sao để không lôi nó ra mà ngắm hàng ngày hàng giờ. Em vẫn đang sống rất tốt, vẫn đang che giấu cảm xúc hoàn hảo lắm.

Nhưng liệu anh có biết được rằng với em để quên được anh thật sự quá khó!