Ranh giới mong manh

TRI THỨC SỐNG

Ranh giới mong manh

Ranh giới mong manh. Nguyễn Thế Duyên Đây là câu chuyện của mười mấy năm về trước. Tôi nhớ đấy là một chiều mùa hè trời oi bức đến không chịu nổi. Tôi ngồi ở một quán trên phố Triệu việt vương nhâm nhi cốc cà phê. Chiếc quạt đã chạy hết tốc độ mà mồ hôi tôi vẫn cứ rịn ra. Bất chợt một tiế...


go signal


Dù có thi đỗ hay không thì trăng tròn vẫn nhờ tôi gia sư. Dưới cơn mưa mùa hạ, trú chân bên mái hiên sáng đèn, chờ đợi của em làm tôi kiêu hãnh. Những nếp nhà chờ cơn mưa tạnh hạt.


Tôi không thể nói ra khao khát của mình khi ngồi bên em. An toàn là nghe được hơi thở của nhau vẫn gồng mình giảng toán. Tôi dạy buổi cuối mà không nói một lời hẹn ước, làm như thể những ngày qua là gánh nặng. Bất kể niềm hạnh phúc đã lớn lên từng ngày.


Tình yêu nói từ bỏ ước vọng để ở lại bên tôi, nhưng thượng tuần là lung linh ắt thôi viên mãn. Nước mắt làm tôi bơ vơ vì muôn đời không nói. Hạnh phúc khuyết trên hành trình cố kiếm tìm.