THUYỀN GIẤY

TRI THỨC SỐNG

THUYỀN GIẤY

Gió bấc rồi, trời hanh hao lạnh và xám nghét một màu. Bắt đầu có gió bấc nên mặt trời trốn đi đâu mất biệt, trời buồn trời cứ âm u chốc chốc lại rõ vài giọt mưa phùn đủ để người ta chạy trốn, đủ để người ta lao xao dẹp bàn ghế và đủ để ướt áo kẻ cố tình đi dưới mưa như nó. Nó không yêu mưa đến như ...

colorful rain



Xóm núi chứng kiến từng khúc gỗ ly khai , hò nhau đưa lên xe. Con đường này và chân núi cũng chợt mơ về nơi chân trời.


Bến đỗ là mái ấm, một người đàn bà. Xưởng mộc, những người hàng xóm tốt bụng. Ở rể, đã sẵn nhiều gỗ trên mỏm đồi, một nhà xưởng đơn sơ. Một người em vợ, một hôm có người hàng xóm cũ đến chơi. Khen người vợ đảm đang, một cháu trai kháu khỉnh.


Ít lâu sau. Cặp vợ chồng trẻ ra đi tìm chân trời mới. Rồi một ngày bên đường đời, đường làng chân núi lại đón chào người đàn ông trưởng thành ở nơi những khúc gỗ ly khai. Với bộ râu lâu ngày chưa cạo, giờ lại đã gà trống nuôi con.