Vì sao mối quan hệ thầy trò không còn như trước?

TRI THỨC SỐNG

Vì sao mối quan hệ thầy trò không còn như trước?

Bạn đã bao giờ để ý và tự hỏi rằng mối quan hệ thầy trò của mình đã không còn gần gũi như trước là vì đâu?

  • 1
    Những câu chuyện... xa xôi
     
    Càng ngày chúng ta càng phải đối mặt nhiều hơn với những câu chuyện vừa gây bức xúc vừa làm đau lòng cả thầy lẫn trò. Hết tin cô giáo đánh học trò bằng gậy lớn, bạt tai học trò đến ngất lịm, chúng ta lại phải đối diện với những “thảm cảnh” trò và thầy cô có quan hệ bất chính. 
     
    Ngày ngày đến lớp, chúng ta mang trong mình nỗi sợ hãi mơ hồ, nhìn nhận mọi thứ trong con mắt nghi ngại, không dám thẳng thắn đưa ra quan điểm của mình sợ bị trù dập, không dám thể hiện sự yêu quý thầy cô sợ bị mọi người hiểu lầm.
     

    Điều gì đang khiến thầy trò xa nhau 1

  • 2
    Sự “xâm nhập” của những tư tưởng mới
     
    Hệ thống giáo dục hiện đại cho phép chúng ta học tập, đối thoại với thầy cô như với... bạn bè. Sự thoải mái đôi khi quá đà khiến chúng ta quên mất rằng thầy là thầy và trước hết thầy cô xứng đáng nhận được một sự tôn trọng nhất định. Bởi “nhất tự vi sư, bán tự vi sư”, “không thầy đố mày làm nên”.
     
    Với sự trang bị của rất nhiều công nghệ hiện đại, ta đôi lúc tin rằng mình có thể tự mình thu nạp kiến thức mà không cần tới lớp, không cần sự chỉ dạy của thầy cô. Nhưng điều đó liệu có đúng? Kiến thức có thể thu nạp nhưng kỹ năng cần có, liệu rằng bạn có thể không?
     

    Điều gì đang khiến thầy trò xa nhau 2

  • 3
    Những bận rộn không tên
     
    Mỗi năm cuối cấp qua đi, chúng ta nhìn nhau tự hứa năm sau sẽ tụ họp đông đủ để về thăm thầy cô giáo. Chẳng cần quà to quà lớn, chỉ là bữa cơm thân mật, là buổi chuyện trò, trao đổi, kể chuyện hay ôn lại những ngày tháng cũ với thầy cô. Nhưng hết đứa này cáo bận, đứa kia nói không đi được. Mà lý do thì trăm ngàn thứ để nói. Một năm không đủ, năm sau chẳng ai còn hứng thú. Thế là xa nhau. Nào ai biết thầy cô hằng năm vẫn ngóng đợi những học trò cũ. Chỉ để gặp lại và hỏi trò hạnh phúc không con?
     
    Bữa trước một đứa bạn nhắn tin cho tôi: “Năm nay về học lớp ở nhà thầy cô chủ nhiệm không mày?”. Tự dưng tôi thấy lòng bâng khuâng. Hình như lâu lắm rồi... từng ấy con người cũng đã xa nhau lâu như thế. Cô giáo hẳn buồn nhiều lắm...