Vì trái tim nói yêu, nên em vẫn yêu anh!

TRI THỨC SỐNG

Vì trái tim nói yêu, nên em vẫn yêu anh!

Ai cũng có trong mình một thời niên thiếu, ai cũng có trong mình những tháng ngày học sinh đầy hoài bão, ước mơ. Và ở lứa tuổi học trò ấy, tôi đã từng gặp một người... ...

Ai cũng có trong mình một thời niên thiếu, ai cũng có trong mình những tháng ngày học sinh đầy hoài bão, ước mơ. Và ở lứa tuổi học trò ấy, tôi đã từng gặp một người...

Anh đến, không bất ngờ, không vội vã. Ngày anh khóc, tôi không lau giọt nước mắt ấy cho anh, không phải vì tôi không muốn, mà chính vì muốn nhưng tôi lại không thể. Nên tôi bảo anh, anh khóc đi, khóc hết đi...

Từ ngày đó, trong lòng tôi lại một lần nữa xuất hiện hình bóng của một người con trai.

Thế nhưng, điều đó rốt cuộc cũng không phải là tất cả.

Nick anh bật sáng, tôi lại nhìn vào dòng status của anh. Hồi đấy facebook chưa thịnh hành như bây giờ, tôi nhớ khi ấy, cả lũ chúng tôi có thể ngồi chat chit yahoo đến 2, 3 giờ sáng. Anh vẫn như thế, vẫn buồn, thế nhưng nỗi buồn ấy anh không biểu lộ ra khuôn mặt. Ở trên lớp học, anh vẫn hoà nhã, vẫn vui vẻ. Có lẽ vì anh là một chàng trai, nên có những điều anh phải che nó đi thật sâu, càng sâu càng tốt. Anh nói anh coi tôi như một đứa em gái, tôi hồn nhiên, vô tư, và anh ước có được sự hồn nhiên vô tư như vậy. Ngày chân tôi đau, đi lại khập khiễng, anh nói nhìn tôi anh xót lắm. Ngày tôi mua đôi giầy mới, anh nói trông giống đôi giầy của người anh yêu. Trong những câu chuyện của anh và tôi khi đó, anh chỉ nhắc đến một người. Tất cả những gì anh dành cho tôi, là sự quan tâm của một người anh trai đến em gái, không hơn không kém. Tôi hiểu những gì anh trải qua lúc đó, con người ta, nếu không phải trở nên u ám vì say rượu, thì chỉ có thể là bệnh tương tư, mà bệnh tương tư ấy, chắc hẳn là thất tình rồi. Tôi vẫn lắng nghe những câu chuyện của anh, vẫn an ủi anh, nhưng tôi không nói nhiều và cũng không đưa ra lời khuyên nào cả. Có đôi khi, người con trai nói cho bạn những tâm sự của họ, không phải là để được nhận lại một lời khuyên nào cả, chỉ đơn giản họ cần có người lắng nghe, để nỗi buồn ấy được giải toả đôi phần. Tôi chỉ biết rằng, anh yêu người đó rất đậm sâu, để một thằng con trai mặt lạnh như anh phải khóc, đó không phải là điều dễ dàng.

Tôi cũng đã từng, đã từng vì một người con trai mà khóc rất nhiều. Đã từng muốn bỏ đi tất cả chỉ để muốn nghe anh giải thích một câu, tại sao lại quay đi như vậy. Đó là thứ tình cảm đầu đời của tôi, một thứ tình cảm mà có lẽ sau này tôi không thể có lại được nữa. Ngây thơ, trong sáng và chưa từng phải chịu những tổn thương và dày vò.

Có thể khi chia tay một người rồi, bạn sẽ quên đi một thứ tình cảm đã từng nhen nhói trong lòng mình, có thể quên đi những nỗi đau và những thương tổn, có thể không còn hình bóng của người ta nữa. Nhưng điều duy nhất bạn nhớ và nên nhớ, đó là những kỉ niệm. Tôi dù bây giờ chỉ coi người đó như một người anh trai, nhưng những gì đẹp đẽ trong khoảng thời gian ấy, tôi vẫn nhớ.

Thế nhưng có một người, một người khiến tôi hơn mười lần, hơn trăm lần muốn quên, tôi vẫn không thể làm được.

Đó là anh!

Tôi vẫn biết anh khóc, tôi vẫn biết anh đang rất đau khổ và khó khăn để vượt qua thứ tình cảm anh vun vén bấy lâu, tôi vẫn đứng nhìn anh từ xa. Anh vẫn cười với bạn bè, thế nhưng về nhà, mở yahoo, anh lại nói rằng anh buồn và bất lực lắm. Anh nói tôi hay cười, nhưng anh đâu biết để có thể cười nhiều như vậy, tôi cũng đã từng rất đau. Anh nói tôi vô tư, và anh muốn nhìn thấy điều đó ở tôi để anh tin cuộc sống này vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp. Tôi chỉ nói với anh rằng, anh cứ cười lên, khi anh cười, mọi thứ sẽ ổn thôi. Rồi cứ như thế, tôi và anh trở nên thân thiết. Những buổi học trên lớp, anh quay sang nhìn tôi nhiều hơn, rồi anh nói em gái anh dạo này béo hơn rồi à. Tôi không đáp, có lẽ tự lúc nào, tôi biết sẽ qua thôi những nỗi đau đang dằn vặt anh. Có thể đối với tôi, chỉ đơn giản là tôi không muốn bất kì ai phải chịu những tổn thương mà tình yêu đem lại. Vì đã trải qua, vì đã từng rất đau, nên tôi rất thấu. Anh càng ngày càng tươi tỉnh hơn chút xíu, nhưng tự đáy lòng anh vẫn không quên được. Anh không nói ra, nhưng tôi thấu rất rõ. Có thể với nhiều người, người ta nghĩ anh rất lạnh và vô tâm, nhưng tôi hiểu anh rất ấm áp. Cho đến tận bây giờ, dù đã nhiều lần anh khiến trái tim tôi đau nhói, tôi vẫn biết một điều duy nhất rằng anh ấm áp lắm.

Ai trong chúng ta đều có những khoảng trời của riêng mình, cũng có những điều thầm kín. Và nếu những điều thầm kín ấy sẽ tốt hơn nếu vẫn được giữ kín trong lòng, thì thà cất giấu đi tất cả.

Trong một khoảng thời gian dài, tôi và anh đã dần trở nên thân thiết hơn. Anh luôn quan tâm đến tôi, nhắc nhở tôi. Và vì anh là cán bộ lớp, tôi cảm giác như mình được ưu tiên hơn. Với tôi lúc đó, ngoài chuyện học hành và gia đình, anh là người tôi tìm đến những khi có chuyện buồn. Chúng tôi lắng nghe nhau, kể cho nhau những câu chuyện của mình. Cứ như thế, anh trở thành một phần trong cuộc sống của tôi. Rồi có môn giáo dục quốc phòng chọn cặp để đóng giả di chuyển người bị thương, như một thói quen, anh bước đến gần tôi, kéo tay tôi: "lên đây anh cõng", anh nhấc bổng tôi lên trên lưng. Tự lúc nào, tôi nhận được sự quan tâm của anh như một phần vốn dĩ không thể thiếu. Và tự lúc nào, trong trái tim tôi lại một lần nữa biết đập loạn nhịp. Tôi thà rằng thứ tình cảm ấy mãi mãi được che giấu đi, để tôi có được một người bạn tri kỉ, còn hơn là để nó vụt ra khỏi trái tim mình, tôi sẽ lại rơi vào những trạng thái của tình yêu. Vì đã từng bị tổn thương, vì đã từng để một người đi xa mãi, tôi sợ thứ gọi là tình yêu. Tôi nhớ đã từng nói với anh rằng, "Em ghét lúc mới bắt đầu yêu, vì khi đó phải tìm hiểu nhau phức tạp lắm. Nhưng em sợ lắm khi bị bỏ rơi, khi ấy với em cả thế giới như sụp đổ". Anh trách tôi ngốc, anh bảo người như tôi muốn yêu ai phải hỏi ý kiến anh đã, không tôi bị người ta lừa mất. Anh bảo tôi phải chọn ai xứng với mình, anh không muốn tôi bị tổn thương, anh không muốn tôi đánh mất đi sự vô tư mà anh nhìn thấy ở tôi. Tôi cười. Anh lại véo má, anh luôn nghĩ tôi chỉ là một đứa trẻ lên ba. Thật tốt nếu anh chỉ là một người anh trai, một người bạn tri kỉ như vậy.

Tôi nhớ rất rõ đó là đêm giao thừa, tôi cùng anh và hai người bạn của chúng tôi đi xem bắn pháo hoa. Và ngày hôm đó, anh khiến tôi chết lặng. Anh vẫn cười với tôi như ngày nào, nụ cười ấm áp của một người con trai ai cũng nói rằng anh mang cái vẻ đẹp lạnh lùng. Tôi đã nói là anh rất đẹp chưa. Khuôn mặt anh rất góc cạnh, nước da đen khoẻ khoắn. Mỗi khi tôi nói anh đen và xấu xí lắm, anh lại véo má tôi, anh cười, anh không chấp đứa trẻ con như tôi. Quả thật, anh rất đẹp, rất men lì. Khuôn mặt anh có thể lạnh lùng, nhưng khi anh cười, tất cả những gì tôi thấy ở anh là sự an toàn và ấm áp. Mỗi đường nét trên mặt anh, có lẽ là ông trời ưu ái dành cho anh. Đôi tay anh rắn khoẻ, anh là cả thế giới sẵn sàng chở che cho người con gái của anh.

Nếu bây giờ được nói một điều với anh, tôi chỉ muốn nói mong anh hãy luôn cười như vậy, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Anh nói rằng anh sẽ là người đầu tiên chúc mừng năm mới tôi, và cuối lời chúc, thật khẽ và dõng dạc: "làm người yêu anh em nhé".

Những ngày Tết, không khí rất nhộn nhịp. Thế nhưng sự nhộn nhịp đó không thể khiến tôi cuốn theo nó, đã ba ngày rồi tôi không gặp anh. Anh vẫn nói chuyện vui vẻ với tôi, còn tôi thì không còn tự nhiên như trước nữa. Anh đề cập đến chuyện anh nói hôm giao thừa, tôi biết mình không thể tránh anh mãi. Và nếu ngày hôm nay, vào giờ phút này đây tôi được trả lời lại câu hỏi ấy, dù biết ngàn lần rằng tình cảm này mang đến cho tôi quá nhiều khổ đau và nước mắt, tôi vẫn trả lời rằng "em đồng ý".

Con người ta vốn rất ngốc, biết rằng có những thứ vốn sẽ chỉ gây ra tổn thương cho mình, nhưng vẫn lao đầu vào như một con thiêu thân. Điều đó chỉ có thể là vì, YÊU!

Đúng, ai cũng nói tôi ngốc, và tôi không phủ nhận. Biết yêu anh là đã liều mình với tử thần, tôi cũng không ngại khổ. Thế nhưng, đó chỉ là lý thuyết và những suy nghĩ trong đầu, trên thực tế, yêu anh quá mệt mỏi, và tôi còn quá trẻ con và ích kỉ khi yêu.

Gần hai năm trời yêu nhau, tôi và anh có rất nhiều kỉ niệm, vui buồn và đau khổ tột cùng. Chúng tôi đều đã khóc vì đối phương quá nhiều, đều đã cãi vã và nói lời chia tay biết bao nhiêu lần. Những lúc mệt mỏi, tôi không ngừng nghĩ đến anh, nhưng rồi đến một ngày, tôi biết tự mình phải lo cho mình, anh vẫn có thể ở bên tôi, nhưng không thể dành thời gian và cưng chiều tôi mãi.

Người ta nói là, khi yêu, hạnh phúc là điều vốn dĩ, nhưng đừng để bản thân lún vào nó sâu quá, rồi tự khắc có ngày không thể ngoi lên được. Tôi rất thấu. Nhiều khi tôi nghĩ, tuổi đời 18 của mình sao chuyện tình cảm còn khổ đau hơn những cô gái đôi mươi.

Tôi nhớ có một lần, trong giờ sinh học, cô giáo của chúng tôi nói rằng trong 500 cặp đôi yêu nhau từ hồi trung học, thì chỉ có 1 cặp sẽ kết hôn với nhau. Tỉ lệ ấy vốn dĩ là quá nhỏ. Nếu ai có là 1 trong số 500 cặp ấy, chắc hẳn họ quá may mắn và hạnh phúc. Và lúc đó tôi nghĩ, để thử độ may của mình, có lẽ tôi nên đi đánh xổ số để biết trước đã. Ban đầu thì tôi nghĩ vậy, nhưng về sau này, tôi nghĩ điều đó không hoàn toàn đúng. Vì vốn dĩ, nếu chỉ yêu thôi thì vẫn chưa đủ. Họ đến được với nhau, vì họ đã dám tha thứ và chấp nhận nhau quá nhiều, cảm thông với đối phương và hi sinh rất nhiều để đổi lấy hạnh phúc ấy. Thế nên với tôi bây giờ, cuộc đời có quá nhiều cam go và thử thách, tôi không phải là một đứa trẻ chỉ mặc váy hồng và bước đi trên con đường trải đầy cánh hoa hồng nữa. Giờ đây, vẫn là hoa hồng, nhưng tôi bị ném vào phía dưới thân cây, nghĩa là toàn gai. Mà để vượt qua nó, tôi phải gan góc và bản lĩnh hơn rất nhiều. Sự thật tôi muốn nói là, cuộc đời thực ra vẫn như vậy, mọi thứ không hề đổi thay, chỉ là do con mắt của ta có đủ tinh thông và tỉnh táo để nhìn nhận mọi thứ hay không. Vẫn là hoa hồng, nhưng nếu chỉ là một đứa trẻ, nó sẽ chỉ thấy cánh hoa rất đỏ, nụ hoa rất đẹp. Thế nhưng khi lớn lên rồi, con mắt ta lại có tầm bao quát rộng hơn, ta nhìn thấy dưới cánh hoa hồng là những chiếc gai nhọn hoắt. Tự bản thân ta phải lớn lên. Và tôi nghĩ, thời gian là điều tuyệt vời nhất cho ta sự nhìn nhận. Qua những khổ đau, vấp ngã, cuối cùng thì tha thứ hay chấp nhận, cũng chỉ là một sự lựa chọn. Điều này có lẽ là đúng, với tôi là vậy. Bạn có thể tha thứ cho người đã từng làm bạn tổn thương, hoặc bạn sẽ chấp nhận lưu lại những vết thương ấy trong lòng để sự oán hận tăng cao, điều đó do chính bạn thôi. Nhưng suy cho cùng, nếu bạn lựa chọn oán hận ai đó, cuối cùng người khổ đau sẽ là bạn thôi, vì người ta đâu có quan tâm nữa, sao phải làm khổ chính mình như vậy. Thế giới ngoài kia vẫn còn nhiều niềm vui, hãy tận hưởng nó và quên đi những người đã làm ta tổn thương và đau khổ.

Và khi ấy, tôi còn là một đứa trẻ, tôi nhõng nhẽo quay sang nói với anh, "anh có yêu em mãi không". Anh trả lời tôi rằng, "chúng ta sẽ là một cặp duy nhất đến với nhau trong số 500 cặp đôi đó, em nhé!". Bây giờ nghĩ lại, có thể là anh chỉ là muốn tôi vui, anh chiều tôi như một đứa trẻ. Nó muốn ăn kẹo, anh sẵn sàng mua cho nó. Anh luôn ngọt ngào và dễ gần như thế. Có những niềm vui tôi không bao giờ quên được, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn có thể cười và hạnh phúc vì những năm tháng thời niên thiếu, đã từng có người khiến tôi yêu nhiều như vậy. Tôi tự hỏi sau này, cuộc sống gò bò hơn nhiều, người ta yêu nhau cũng có thể vì cái lợi trước mắt. Những tình yêu nhiệt thành và không tính toán như vậy, khó có thể gặp lại. Dù sao thì, sau những tổn thương, tôi vẫn hãnh diện. Vì có phải ai cũng đã yêu khi mới học trung học đâu. Tôi có phần may mắn hơn họ, có lẽ vậy.

Tôi vẫn giữ lại những món quà anh tặng, đơn giản nhất như những chiếc xược. Anh nói thích nhìn tôi đeo xược, anh biết tôi thích màu hồng, rồi anh bảo mỗi tuần sẽ mua một chiếc xược tặng tôi. Tôi bảo anh tốn kém vậy làm gì, em đâu dùng nhiều như vậy. Thế nhưng những chiếc xược ấy, có lẽ bây giờ tôi sẽ để dành lại cho những đứa con của mình mà không dùng nữa. Tôi rất thích chúng, nhưng là vì tôi lớn rồi. Và khi lớn rồi, cuộc sống của tôi không chỉ toàn màu hồng nữa. Hồng vẫn rất đẹp, nhưng chỉ là đẹp trong kí ức của người con gái đã chịu quá nhiều thương tổn.

Đến bây giờ tôi đã lớn hơn rất nhiều rồi. Tôi đã ngẫm lại những lời anh nói. Những lời hứa năm ấy, giờ tôi không đặt nặng nó quá. Khi yêu nhau, người ta trao nhau những hẹn thề, nhưng với xã hội bây giờ điều đó không còn thực tế nữa, hay đó cũng chỉ là cách yêu của những người mới bắt đầu. Khi chia tay anh, tôi đã lên đọc rất nhiều các bài viết của những người từng trải, tôi hiểu cảm giác của họ và có phần cảm thấy mình đang trải nghiệm cuộc sống của họ chỉ qua những trang viết. Đàn ông thực tế bây giờ, họ không trao những lời hứa hẹn thề. Họ coi hôn nhân là ràng buộc, mà rõ ràng chẳng ai trong chúng ta thích bị ràng buộc cả. Tôi vẫn nhớ những lời nói của anh, nhưng không phải là muốn anh thực hiện nó, mà tôi vui vì khi đó anh đã dành tất cả chỉ để khiến tôi vui. Tình yêu như vậy, khó có thể trải nghiệm một lần nữa. Tôi vẫn nhớ đến anh, đến những ngày chúng tôi vui vẻ hạnh phúc bên nhau. Để rồi bây giờ nhìn lại, cả 2 chúng tôi đều đã trưởng thành.

Tôi còn nhớ có lần anh viết 1 cái status, đó là năm chúng tôi thi đại học, anh nói hi vọng năm nay có thể đổi màu áo trắng sang màu xanh. Và bây giờ, ước mơ của anh đã trở thành hiện thực rồi. Ngày anh nhận được kết quả là khi chúng tôi đã chia tay, anh nhắn tin cho tôi vẻn vẹn tám chữ: "Anh đỗ Học viện An ninh rồi nhé!". Tôi nhắn tin lại chúc mừng anh. Tôi biết rằng vì những gì đã trải qua, tôi không thể làm bạn với anh được nữa, nhưng tôi vẫn chúc mừng anh, vì anh đã làm được, và vì tôi tôn trọng anh. Tôi từng đọc một câu như thế này: "Nếu bạn cố kết bạn với người khác giới mà bạn đã từng yêu, điều đó có thể khiến bạn phát điên". Điên hay không thì tôi không biết, nhưng tận đáy lòng tôi biết rằng mình không thể. Chỉ vậy thôi. Hoặc là nếu thời gian có thể quay lại như hồi chúng tôi chỉ là những người anh em lắng nghe tâm sự của nhau, hẳn là đã khác đi rồi. Nhưng điều đó là không thể nữa. Anh biết không, những gì anh nói em nhớ lắm đấy, và nếu có thể nói với anh một điều bây giờ, em mong anh có thể cười nhiều hơn. Bây giờ anh ít cười đi nhiều rồi, nên em chỉ mong mình có thể đem lại cho anh những lúc vui vẻ nhất chứ không phải là gánh nặng của anh nữa.

Tôi và anh giờ đều đã là những sinh viên đại học. Anh là một chiến sĩ an ninh của Học viện An ninh nhân dân. Dường như môi trường quân ngũ hà khắc dần khiến anh càng trở nên lạnh lùng, cứng cáp hơn. Và hẳn là đã lâu rồi tôi chưa thấy anh cười một nụ cười vô tư như trước. Anh luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng tôi biết đằng sau con người ấy là những kí ức vụn vỡ trong tình yêu. Trong những mảnh vụn ấy, có mối tình đầu của anh, có những người đã đi qua cuộc đời anh và trở thành bè bạn. Có cả người đã yêu thương anh hết lòng rồi kết thúc là một lời chia tay. Và ngổn ngang trong số đó, có tôi người hàng trăm hàng vạn lần muốn quên anh đi, người đã từng cùng anh vẽ nên những bức tranh màu hồng, đã cùng anh ngắm những vì sao đêm và ước rằng cuộc đời này chỉ có nhau. Người hàng vạn lần mang đến cho anh những thương tổn và cũng tự khiến những tổn thương đâm lấy mình.

Có một câu này có lẽ luôn đúng: "Tình cũ không rủ cũng đến". Anh và tôi, bằng một cách nào đó, đã bất chấp tất cả để trở về bên nhau.

Nếu như đi hết một đoạn đường dài, khi ta đã đủ chín chắn và có được những trải nghiệm, ta sẽ thấy mình cô đơn và cần một bàn tay nào đó nắm lấy, giữ ta lại, trao ta hơi ấm.

Đến bây giờ đây tôi không mong anh hứa nhiều, tôi chỉ mong những tháng ngày sau này, được cùng anh đi tiếp trên quãng đường này. Yêu nhau, sẽ cùng nhau nhìn về phía trước, về tương lai. Cho dù cãi vã, cho dù giận hờn, anh vẫn quay lại nhìn con bé của anh mà trách sao nó vẫn trẻ con quá. Anh vẫn giảng giải cho nó hiểu về thế giới này.

Con bé ấy, nó thực sự biết ơn anh nhiều lắm.